[HĐ] Gả Cho Tổng Tài Phải Cẩn Thận

[GCTTPCT] Chương 2.1

Gả cho tổng tài phải cẩn thận

Edit : hana

 

Chương 2

Hoa “vô ngàn ngày hồng” (hana : ý bảo là hoa không thể mãi tươi cư mà ta thấy để thế này hay hơn a) suốt một tháng ở bệnh viện tâm tính của vị “thiên sứ” kia thật sự rất tốt khiến cho mọi người mất cảnh giác .

“Trời ạ…”

“Người như thế nào lại không thấy đâu là sao hả???”

“Mau, nhanh đi tìm.”

“Chủ nhiệm phòng bảo vệ , mau đi kiểm tra xem Phương tiểu thư rời đi từ cửa nào , mau .”

“Các ngươi như thế nào lại không cẩn thận trông coi người bệnh ??” Nhận được “hung tin” viện trưởng tập tức có mặt tại “hiện trường” quan tâm cộng thêm sợ hãi quát tháo : “Một người lớn như thế sao giờ lại không thấy đâu là thế nào ???”

Như thế nào tìm ra đây?????

Khách VIP đang ở tại mười hai tầng lầu của bệnh viện được một trận thất điên bát đảo .

Nguyên nhân cũng không phải do hắn, bệnh tình của “Ngủ mỹ nhân” công chúa trải qua một thời gian tĩnh dưỡng , không biết tính tình vì sao biến đổi trở thành “thần thảm họa” có sức công phá vô địch thiên hạ .

Từ hai tuần , nàng nếu không kêu đau đầu thì lại “cẩn thận” làm vỡ phích nước , nếu không lại phun ra một đống máu ,dọa “ông chủ của ông chủ” sợ đến nổi trận lôi đình với bọn hắn , khiến cho chủ nhiệm phòng hộ lý thiếu chút nữa đã bị đuổi việc , cũng cho mấy người vẫn chăm sóc “Ngủ mỹ nhân” trong một đêm chính thức bị sa thải .

Ngày đêm lúc nào tâm trạng tức giận cũng thường trực trên mặt hắn  , điên thật , phun máu . đàu óc choáng váng , chân đau , bụng cũng đau…..Chỉ cần nàng hơi chút có dấu hiệu đau ốm đều khiến các y bác sĩ của bệnh viện một phen hoảng loạn .

Bởi vì trên đầu là đại ông chủ Quan Long Kí tiên sinh luôn giám sát từng bước của vị Phương tiểu thư kia , chỉ cần nàng không đi được thì kẻ khác cũng đừng hòng dời đi một bước .

Đồ ăn bệnh viện đúng là không dễ ăn ???

Không thể nào , Quan gia ngay cả khách sạn năm sao có khả năng phục vụ các sự kiện lớn của liên hợp quốc từ A đến Z cũng có ,sao có thể để nàng ăn loaiại thức ăn rẻ mạt chứ. Dù sao thứ “đại ông chủ” có chính là tiền mà !

Trên người nàng nổi mấy cái nốt đỏ , rõ ràng chỉ là do nàng quá nhạy cảm nên bị dị ứng một số loại đồ ăn , cũng chính bởi thế khiến cho những người nơi đây đã được nghe mắng miễn phí cả ngày .

Vì thế, nàng không mặc loại áo ngủ đơn thuần mà là loại áo ngủ cao cấp , lại còn cứ ba ngày sẽ có nhà thiết kế chuyên nghiệp nổi tiếng mang các mẫu đến cho nàng lưa chọn .

Phòng bệnh nghiễm nhiên trở thành phòng công chúa , mấy người hộ lý được cắt cử chăm sóc nàng cũng nghiễm nhiên trở thành bảo mẫu của công chúa . Ai !

Việc lấy bánh ngọt và hoa quả để lấy lòng người bệnh luôn do “Đại ông chủ” tự tay làm , làm cho công chúa đem bánh ngọt làm bữa ăn chính trong ngày , nhất quyết không chịu ăn cơm khiến cho cơ thể mất đi sự cân bằng về dinh dưỡng , lượng đường trong máu tăng cao ,thạt giống như cố ý chống đối lại người đang cố gắng chăm sóc mình .

Hiện tại càng thảm hơn , giống như con ngựa hoang thoát khỏi dây cương , công chúa nghiễm nhiên biến mất như sợ thiên hạ này chưa đủ loạn.

Rõ ràng có hẳn ba đội hộ lý thay nhau chăm sóc nàng , thế nhưng không biết sao nàng trong chớp mắt đã biến mất không để lại dấu vết .

“A tìm được rồi !!” Người thuộc phòng bảo vệ đang nhìn chằm chằm vào màn hình đang chiếu đoạn video thu được từ camera an ninh bất chợt hô lên : “Người bệnh là đã theo hoa viên trên không theo của thoát hiểm đi đến tầng mười sau đó đi thang máy xuống tầng ba , cuối cung là hướng phòng phía đông đi đến…”

“Nhanh lên , mau đưa người đi theo hướng vừa tìm được tìm người , mau đi kiểm tra .”

………………………..

Trương Ngọc Mân vô tình ngồi xuống một bậc cầu thang , khó khăn vặn bả vai mình một cái rồi một cái , xoay hông qua trái qua phải thư giãn gân cốt .

Mở ra phần cơm hộp mẹ làm cho nàng thấy mẹ nàng đã làm cơm rang cho nàng , hơi ấm vẫn còn lưu lại một chút nơi vỏ hộp .

Mười tám tuổi nàng đang làm hộ lý thực tập , khác với những hộ lý chính thức mặc đồng phục màu trắng , hộ lý thực tập lại mặc đồng phục áo sơ mi và quần màu lam , thoạt nhìn vô cùng đáng yêu .

Đáng tiếc là nàng thật không có tâm trạng ăn trua , bởi nàng đang phiền não không biết có phải chính mình sức khỏe có thích hợp làm nữ hộ lý hay không ???

Ai! Nàng cũng hy vọng mình được như các học tỷ (đàn chị lớp trên) có thể tự mình vượt qua thử thách trở thành nhân viên chính thức , không cần buồn bực như lúc này.

Một lát , nàng lấy ra một mảnh vải nhìn như cái khăn tay khẽ lau qua mắt mình , hi vọng thời gian ăn trua đủ dài để không ai có thể phát hiện ra nàng đã khóc .

“Ngươi ở đây làm gì thế ???” Một giọng nói thanh nhẹ đột nhiên vang lên phía trên nàng .

“Oa !!!” quá hoảng sợ khiến cho Trương Ngoc Mân phát ra tiếng hô nhỏ , vội vàng mở to mắt .

Thiên sứ……

Không! Là một mỹ nhân tóc dài …!!

Chiếc váy ngủ màu trắng mang phong cách cổ điển , bên ngoài khoác một chiếc áo ngủ dạng áo choàng dài chấm đất , đôi dép lê được đôi chân xinh đẹp nhỏ nhắn xỏ vào , nhìn qua một lượt chỉ có thể thốt lên một câu “cao quý thanh lịch” (hana : chuyện , toàn nhà thiết kế nổi tiếng mà không có khí chất mới lạ đấy)

Trương Ngọc Mân bỗng cảm thấy choáng váng.

Mỹ nữ cười cười xinh đẹp , lại hỏi một lần, “Ngươi ở đây làm cái gì a?”

“Ta, ta……ta…… Ăn cơm……” Trương Ngọc Mân quá căng thẳng khiến nàng bị nói lắp .

“ Ăn cơm?” Mỹ nữ tựa hồ không thể lập tức hiểu được điều nàng muốn nói , chỉ vào chiếc khăn tay trên tay nàng nói : “Ngươi siêu cấp lợi hại nha , ăn cơm mà cũng có thể ăn bàng mắt nha , làm sao ăn được a .”

Trương Ngọc Mân nhịn không được cười ra tiếng .

Mỹ nữ tựa hồ có điểm trầm lặng ,mặc cảm.

Mỹ nữ nhích nhích nhích đi xuống cầu thang , cũng không quan tâm đang mặc trên người chiếc áo trắng tinh khôi không nhuốm bẩn , ngồi xuống bậc thang bên cạnh nàng .

“Ta khi tâm trạng không tốt chỉ cần được ăn bánh ngọt là ta sẽ vui ngay a…….” Mỹ nữ đúng là mỹ nữ mà , đến cả giọng nói nghe cũng ngọt ngào như thế , giống như một đứa nhỏ đang chờ mong mẹ đi chợ về nàng khẽ nói : “Đợi A Kí đến , mang bánh ngọt cho ta ăn ta sẽ cho ngươi một phần nhé.”

“Ách!!” Không biết phải trả lời thế nào Trương Ngọc Mân cẩn thận trả lời : “Cảm ơn ! Nhưng học tỷ của ta có nói chúng ta không thể nhận bất cứ thứ gì từ bệnh nhân nha…”

Mỹ nữ tuy chỉ mặc đồ ngủ nhưng nhìn lại vô cùng cao quý, rất có gu chọn áo ngủ cao cấp nha….. Hẳn là người bệnh đi? Chính là, người bệnh sao lai không mặc áo dành cho người bệnh của bệnh viện a ????

Hơn nữa trên cổ tay của nàng cũng không có gắn thiết bị mà người bệnh thường mang .(hana : hana đoán đây là loại mã để lưu thông tin kiểu mã vạch ấy).

“Ngươi là người bệnh sao???” Hộ lý thực tập có điểm muốn làm sáng tỏ tình huống lúc này .

“Ta không phải .”  Mỹ nữ không quá cao hứng mở miệng anh đào nhỏ nhắn nói : “Ta không hề có bệnh nha !!”

Chân tay khỏe mạnh , đầu óc tỉnh táo , nàng sao có thể là người có bệnh được . Cố tình chán ghét mấy người bác sỹ với hộ lý nhàn hạ kia cả ngày không cho nàng làm cái này không cho nàng làm cái kia , lai còn cấm không cho nàng ăn bánh ngọt nữa chứ ….. đáng ghét quá mà …

Nói xong nói xong bỗng bụng mỹ nữ vang lên tiếng “cô lỗ cô lỗ”.

“Ách..!!” Trương Ngọc Mân cùng mỹ nữ liếc mắt một cái, nhịn không được môi mỉm cười : “Thì ra mỹ nũ cũng đang đói bụng nha .”

Cầm lấy hộp cơm còn nguyên chưa từng động đũa đưa đến cho mỹ nữ  Trương Ngọc Mân khách khí nói : “Nếu không chê chúng ta cùng ăn có được không ???”

“Ân!!”  Mỹ nữ ánh mắt sáng ngời, vội gật đầu.

Dùng nắp của hộp cơm như một cái bát khác nàng đem phần cơm hôp chia thành hai nửa sau đó đua cho nàng đôi đũa , còn bản thân thì cầm lấy thìa ăn cơm . (hana : á á ta đói quá….. ta cũng muốn ăn…cư mà ăn bằng thìa cơ…haha)

“Cảm ơn !”  Mỹ nữ hào phóng nhận ý tốt của nàng .

Mỹ nữ thật nhiệt tình khiến Trương Ngọc Mân trợn mắt há mồm ngạc nhiên .

Tài nấu nướng của mẹ nàng khi nào lại đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh thế sao ??? Nàng ăn một miếng thấy hương vị có gì khác mọi ngày đâu ??? Chỉ là cơm rang trứng bình thường thôi mà .

“Có thật sự ngon như vậy không ???”  Nàng nhịn không được hỏi.

“Ân!!”  Mỹ nữ không ngừng gật đầu : “Thật sự rất ngon a!!”

“A a!”  Trương Ngọc Mân nhịn không được cười : “Người không biết còn tưởng ngươi mấy ngày nay bị bỏ đói không được ăn cơm đó , phải rồi , tên của ta là Trương Ngọc Mân , mọi người thường gọi ta là tiểu Mân , còn ngươi ???”

Mỹ nữ hẳn là tên cũng rất đẹp đây ????

“Ba ngày …….”  Mỹ nữ hàm hàm hồ hồ trả lời.

“Cái gì???”

“Ta…. Ba ngày không có ăn cơm .”

Trương Ngọc Mân khiếp sợ không thôi : “ Ba ngày không ăn cơm?”

Không thể nào?

Thật không phải đây chính là nàng công chúa nổi tiếng với truyền thuyết ba ngày liền chỉ ăn bánh ngọt các loại do khách sạn năm sao làm riêng cho , không chỉ thế còn có các loại hoa quả , mứt quả xếp hàng dài chờ nàng động đến mà không đến lượt sao ????

Tâm trạng nữ hộ lý thực tập trùng xuống , thiếu chút nữa là muốn khóc thương cho nàng .

Còn không kịp hỏi xem rốt cuộc nàng có giống như công chúa Bạch Tuyết bị dì ghẻ ngược đãi sau đó bị lưu lạc bên ngoài thì bên ngoài tiếng bước chân truyền đến ngày một nhiều và gần hơn .

Một đoàn người sắc mặt khó coi giống như sắp bị tử hình theo hướng của thoát hiểm đi đến , phía lầu dưới tiếng bước chân càng ngày càng gần , dọa Trương Ngọc Mân sợ đến mức làm rơi cả thìa .

 Nàng nuốt nước miếng, chính là nói không nên lời .

Ô ô ô…… Đây là người của bộ phận an ninh sao ?

“Tầng trên!” Bộ phận an ninh luôn mặc trang phục không mấy nổi bật,chẳng trách một nữ hộ lý thực tâp như nàng không nhận ra .

Cửa thoát hiểm “bang” một tiếng liền mở ra , tiến vào là một nam nhân trên người mặc tây trang , ánh mắt lộ ra vẻ đau thương tang tóc . (hana : kô tang tóc hơi lạ , để Quan Ca mà biết tỷ bị đi lạc thì đảm bảo có án mạng đấy)

Chỉ thấy mỹ nữ hoàn toàn vô tâm không quan tâm “sự đời” vẫn tiếp tục an nhiên ngồi ăn cơm .

Vị kia ánh mắt đau thương tang tóc , ngữ khí cũng vô cùng đáng thương nói : “Tiểu thư , người như thế nào lại chạy tới tậm nơi đây , Quan tiên sinh đã sớm trở lại , mời ngài nhanh chóng theo chúng tôi trở về đi !!”

“Ta không muốn về !”  Mỹ nữ đáp thật rõ ràng.

Này…… Đây là cái tình huống gi đây ? Trương Ngọc Mân sợ tới mức hồn phi phách tán (hồn vía lên mây).

Vị này tướng mạo phi phàm thế không thể nào lại chỉ là hạ nhân (người dưới) của nàng nha ???

Hay là, vị mỹ nữ này là….. là con gái một đại ca xã hội đen, thuộc bang phái xã hội đen nào đó ư ??? Vốn muốn đoán nàng là “tình nhân” nhưng thật nhanh nữ hộ lý đã đổi lại danh từ , mỹ nữ này nhìn thế nào cũng không giống kiểu hồ ly tinh xinh đẹp nha .

Bộ đàm trong tay môt trong những người bên cạnh có tín hiệu , sau khi nghe xong cuộc điện đàm người đó quay qua nói : “Viện trưởng , Quan tiên sinh đã đến rồi !”

Vị này sắc mặt biến đổi, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng quen thuộc đang chuyển động âm thanh từ xa đến gần.

A? A a a! Nàng nhớ ra rồi! Trương Ngọc Mân trong lòng hô nhỏ: Vị này nhìn quen mắt thế không phải chính là Viên trưởng của bệnh viện này hay sao ???

16 thoughts on “[GCTTPCT] Chương 2.1

  1. truyện bắt đầu hấp dẫn rồi, lúc đầu chị cứ tưởng viện trưởng là 1 ông lão hói đầu bụng phệ cơ. Có khi nào cuối cùng viện trưởng và cô bé hộ lý thực tập yêu nhau k nhỉ? Cám ơn em nhé

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s