[HĐ] Gả Cho Tổng Tài Phải Cẩn Thận

[GCTTPCT] Chương 2.2 (hết)

Gả cho tổng tài phải cẩn thận

edit : hana

*cúi đầu*

hana : trước tiên ta xin lỗi các tình yêu , hum qua máy ta bị virut ta phải cài lại win, mất hết mọi thứ trên destop , cư mà số ta đen , bình thường để cho nhanh ta để mọi thứ (cả bản convert lẫn bản edit) ở destop .thế là xong , ta đã mất khá nhiều chương dự phòng của ta vì thế ta bi giờ vô cùng mệt mỏi. vừa edit lại được 1 đoạn thì mất điện , may mà ta đã save và chỉ mất tầm 20p .haizz….ta bi giờ tinh thần hoảng loạn , chân tay buồn bực (vì thời tiết thay đổi , giờ trời đang mưa, ta còn nghe bài Hồng Đậu Sinh Nam Quốc nữa ,đã buồn nay còn buồn hơn), cư mà vẫn post truyện cho cả nhà đọc.commet động viên ta tí nhé (đòi hỏi quá) . cư mà vẫn còn một đoạn nữa nhưng ta đang gặp chút vấn đề , rõ ràng đã làm rồi mà bi giờ ta đọc lại như mới ,không hiểu lắm(đầu óc ta đúng là có vấn đề á) , thế nên mai ta hỏi qua các tình yêu rồi sẽ post nốt vào phía dưới nhé.cảm ơn các tình yêu nghe ta lảm nhảm

giờ thì xin mời đọc….

Ba đường hội thẩm.(hana : ta cũng không biết cái này là gì á….mới đầu đã nói không biết rồi *cười giả lả*…..haha)

Nếu không phải quá bất ngờ khiến nàng sợ tới mức sắc mặt trắng bạch ra thì hẳn nàng sẽ cảm thấy vô cùng thú vị , nàng chỉ là một hộ lý thực tập vô cùng nhỏ bé , không biết kiếp trước đã tích được bao nhiêu đúc mà kiếp này ông trời lại ưu ái đến nàng như thế , sao có thể “sắp xếp” cho nàng chạm mặt người siêu cấp viện trưởng kia a , còn cho nàng đối mặt với ánh mắt vô cùng đáng sợ như của đại ma vương khủng bố kia nữa .

Vì chưa bao giờ được đặt chân vào tòa nhà cao cấp này khiến cho tâm tình nàng giờ đây vô cùng hỗn loạn .

Ô ô ô…… Người ta chính là một hộ lý thực tập vô cùng bé nhỏ thôi nha , không có bất cứ quan hệ gì với cái người kia nha .

Lo lắng của nàng thật sự quá dư thừa , không bao lâu sau , đại ma vương khủng bố kia vừa đi vào , ánh mắt lợi hại kia nhìn chằm chằm vào viện trưởng và các vị chủ nhiệm của các khoa , hoàn toàn không để hộ lý thực tập nhỏ bé là nàng vào trong mắt .

” Rốt cuộc chuyện này là như thế nào hả ??” Tiếng nói trầm thấp vô cùng khó nghe hùng hồn vang lên nhưng lại khiến cho người nghe có cảm giác lạnh sống lưng , tinh thần hoảng loạn , đúng thật là không hề dễ nghe : “Vì cái gì mà ta chỉ mới đi họp mà đã xảy ra chuyện ???”

Thật sự…… quá tò mò nha ! Trương Ngọc Mân trong lòng run run. Nàng cũng đã từng gặp trường hợp người bệnh lớn tiếng quát mắng , hoặc khi nàng không cẩn thận gây chuyện bị những hộ lý lâu năm mắng không thương tiếc , nhưng đây là lần đâu tiên nàng thấy những lời mắng kia có thể khiến cho toàn thân nàng run rẩy , đến da đầu chắc cũng bị lột lên .

Ánh mắt nam nhân kia quả thực vừa lạnh vừa sắc giống như một thanh kiếm được tạo nên từ băng tuyết , chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể giết người .

“Nhân vi ngôn khinh” (hana : cái này hình như có thể hiểu là người có địa vị nhỏ bé tiếng nói cũng không có trọng lượng , để thế cho ngắn a), Vấn đề to lớn lúc này không đến lượt một hộ lý thực tập là nàng lên tiếng giải thích , vấn đề này đã có viện trưởng và những vị chủ nhiệm kia giải quyết .

“Kí !!” Cánh cửa rất nặng được làm từ gỗ đào đột nhiên mở ra , Tiếng nói của mỹ nữ như chim hoàng anh khẽ khẽ vang lên phá tan không khí lạnh như băng trong phòng lúc này : “ Bánh ngọt ăn rất ngon nha , Ngươi có muốn ăn hay không a ???”

Vừa mới đấy mà vị mỹ nữ kia đã thay đổi một bộ trang phục mới còn có khí chất hơn bộ lúc trước nhiều lần , bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cùng màu , tóc cũng được chải gọn thả phía trước ngực .

Trương Ngọc Mân mắt trợn trừng , nhìn thấy khối băng nghìn năm ngự trên khuôn mặt đại ma vương khủng bố kia bỗng chốc tan chảy .

“Em hãy ăn trước đi.” Ngữ khí của đại ma vương ôn nhu như nước : “Ta hỏi thăm tình hình sức khỏe mấy ngày nay của em rồi sẽ ăn .”

“Ân !! Được rồi !!” Mỹ nữ không tình nguyện gật đầu , khi ánh mắt vô tình lướt qua Trương Ngọc Mân thì bừng sáng như mặt trời .

“ A! Tiểu mân, ngươi cũng ở đây a!” Mỹ nữ cao hứng phấn chấn nói: “ Đến đây ăn bánh ngọt đi , Kí mua cho ta rất nhiều bánh ngọt ngon vô cùng nha .”

Trương Ngọc Mân thấy mình dở khóc dở cười.

Mỹ nữ tựa như không hiểu đang xảy ra tình huống gì .

“Đi thôi !” Mỹ nữ không đợi nàng có phản ứng nhanh nhẹn kéo tay nàng đi .

“A…!Ách …..” Trương Ngọc Mân đúng là quá may mắn , nàng đã nhanh chóng thoát khỏi trận cuồng phong đang chờ đợi để bùng phát kia một cách kỳ diệu , phía sau một đám người cúi đầu ủ rũ đợi nghe “ai đó” tiếp tục giáo huấn .

Ngồi ở phòng bệnh như phòng khách sạn 5 sao , hưởng thụ một buổi trà chiểu 5 sao, có chút gì đó thật tao nhã .

Mỹ nữ thật nhiệt tình mời nàng ăn , Trương Ngọc Mân ăn thử một miếng mới biết được cảm giác thế nào là hạnh phúc khi đang chìm trong một nhà bánh ngọt cao cấp .

Ngon…..ngon tuyệt nha…!

“Giống như một tiểu yêu tinh được dạo chơi chốn thần tiên nha .” Trương Ngọc Mân nhịn không được nói.

“Tiểu yêu tinh???” Mỹ nữ hơi cúi đầu , thoải mái cười : “Hi !! Vậy Tiểu Mân là tiểu yêu tinh , còn ta là Tiểu bạch thỏ !!”

Nàng nhất thời khờ dại mỉm cười vỗ tay. (hana : khờ dại ??? nghe như tỷ ấy bị ngơ thật rồi !!!!)

Cũng không phải không đúng ? Mặc trên người một màu lam , áo sơ mi cũng váy của hộ lý thực tập , Trương Ngọc Mân đúng là có điểm giống tiểu yêu tinh .

Khắp phòng tràn ngập các mùi hương , có mùi hương của hoa , mùi của trà , cả mùi bánh ngọt khiến Trương Ngọc Mân quên mất những chuyện không vui lúc trước .

Hai cô gái nhỏ chi chi tra tra tán gẫu thật say sưa , giống như hai người vốn là bạn tốt lâu ngày gặp nhau vậy . (hana : “chi chi tra tra” cái này hana hiểu cư mà không diễn đạt ra được nên để nguyên , đại ý là nói chuyện lung tung không có chủ đề cố định thì phải ).

……………….

“Tiểu yêu tinh……Tiểu Mân đâu a ??” Hôm sau, vừa tỉnh dậy Thủy Kính cũng không có quên người bạn mới , đến giữa trưa lại muốn tìm nàng ta vui vẻ cùng nhau ăn bánh ngọt .

Dùng hết tất cả tình yêu và sự kiên nhẫn của bản thân , nhóm hộ lý phụ trách bữa trưa của công chúa đã trải qua một trận chiến cam go “cơm trưa chiến” bởi Thủy Kính không hề tập trung ăn cơm , giống như một đứa trẻ ba tuổi , ăn bữa cơm cũng mất mấy giờ đồng hồ .

“Tiểu Mân là hộ lý thực tập nên khá bận nha !” Một hộ lý lễ phép nói , ngữ khí tuy ôn nhu nhưng có phần ghen tị : “Báo cáo thực tập rất quan trọng nha .”

Hừ! Chỉ là một hộ lý thực tập mà ngang nhiên dám ngồi cùng bàn với Phương tiểu thư ăn bánh ngọt , uống trà chiều , thật là không thể nhìn nổi mà. Có coi các vị tiền bối , học tỷ các nàng ra gì nữa không ???

“Phương tiểu thư , người có muốn ăn thêm một chút nữa hay không ???” Hộ lý không phải không biết , chuyện cơm ăn mỗi ngày của công chúa đều do Quan Long Kí tự mình mang đến.

Quan Long Kí mang một tập hồ sơ cũng công văn từ phòng khách đi vào phòng bệnh của Thủy Kính .

“Tiếu Kính , em lại không ngoan rồi !” Ngữ khí ôn nhu , thâm tình , hắn hướng ánh mắt đến cái miệng nhỏ đang chu ra của Thủy Kính .(hana : ôi ta thích để ca ấy gọi tỷ ấy là em xưng ta….nghe ngọt ngào quá)

“Ta muốn cùng tiểu yêu tinh ăn bánh ngọt a !”  Thủy Kính than thở nói.

“Tiểu yêu tinh ???” Quan Long Kí nghi hoặc, ánh mắt hướng đến phía những người hộ lý đang ở trong phòng .

“Chính là người hôm qua , là một hộ lý thực tập của bệnh viện !” Hộ lý vội vàng giải thích , “Nàng ta tuổi còn nhỏ , không hiểu chuyện nên đã ngồi cũng Phương tiểu thư ăn bánh uống trà chiều , một chút lễ phép cũng không thấy …….”

Thủy Kính ánh mắt trùng xuống , ngữ khí nũng nịu nhưng kiên quyết : “Ta phải cùng tiểu yêu tinh ăn bánh ngọt !”

Bị đám người này làm cho nàng không thể tự do làm gì khiến nàng có chút khó chịu về họ , tuy nhiên mọi người lại đối với nàng vô cùng lễ phép khiến nàng càng chán ghét bộ mặt lúc nào cũng cười cười , ân cần hầu hạ này nọ của đám hộ lý kia .

“Ta thích tiểu yêu tinh ! Không thích ngươi !” Thủy Kính không chút khách khí nói.

“A!”  Hộ lý kia đang cười sáng lạn nghe thấy thế khuôn mặt bỗng chốc cứng đờ lại .

“Đi xuống đi , Điều người hộ lý kia đến đây !”  Quan Long Kí thản nhiên chỉ thị .

“Nhưng…….”  Hộ lý định nói gì nhưng lại cúi đầu lui ra.

Đi chưa bao xa nên hộ lý kia vô tình nghe Quan Long Kí hỏi : “Vì sao em không thích vị hộ lý này mà lại thích cái kia…..à tiểu yêu tinh gì đó….???”

Hộ lý sợ hãi toát mồ hôi lạnh .

Thủy Kính trả lời: “ Bởi vì trên người tiểu yêu tinh có hương vị ngọt ngào nha , còn vị hộ lý kia thì không có , chỉ thấy mùi kỳ lạ thôi a !”

“Đó là bởi trên người hộ lý có mùi thuốc khử trùng thôi à !” Quan Long Kí ôn nhu giải thích .

Phù….Hộ lý đi nhanh ra khỏi của , thở phào nhẹ nhõm .

May mắn Đại ông chủ không phải là người không biết phân biệt phải trái , nếu không nàng đã sớm bị “con nhỏ ngu ngốc” kia hại thê thảm rồi , nàng vui mừng thầm nghĩ .(hana :người xấu 1 xuất hiện)

Chẳng qua chỉ là khuôn mặt sinh ra xinh đẹp một chút, dáng người cũng ngọt ngào một chút liền tự nhiên có Đại ông chủ đem nàng ta sủng nịnh trong lòng . (hana : đúng là người xấu á , ghen tị , Tiểu Kính là đại mỹ nhân đấy nhứ)

Ai! Ông trời thật sự là không công bằng a! (hana : người xấu ông trời không thương đâu nha…hộ lý xấu *ghét*)

 hana : hana đền cả nhà đoạn cuối đây nhé

Người bệnh đại mỹ nữ này chắc chắn là một thiên kim đại tiểu thư , là người không biết đến nỗi khổ của nhân gian , thật khờ dại nhưng cũng thật đáng yêu nha .

Tuy nhiên nàng không thể hiểu vì sao mỹ nữ này lại thích nàng – vốn chỉ là hộ lý thực tập nhỏ nhoi a , nhưng hai người ở hai đầu thế giới sao có thể hợp nhau a .

Chiếu cố…… Ách, có lẽ nên nói là cùng mỹ nữ đi dạo , “ăn hương uống lạt” (hana : cái này hình như ý là ăn uống xung sướng thì phải , ai biết rõ hơn chỉ hana để hana sửa nhé ), xem phim, nghe nhạc, ngắm đại “Phú ông”…… Lăn lộn nửa tháng, nàng nghiễm nhiên trở thành một người có một đặc quyền nho nhỏ .

Trừ bỏ những khi phải hoàn thành các bài tập của trường , nửa tháng qua nàng như đã là một hộ lý thực sự , có thể ngang hàng với các học tỷ .

Trương Ngọc Mân còn ngốc nghếch bô bô hỏi một vị hộ lý khoa phụ sản : “ Dì à , có khi nào tiền thưởng của ta cũng tăng rồi không ?”

Không nói thì không sao , vừa mở miệng nói liền động đến cơn giận của mọi người .

Dì hộ lý lạnh lùng nói với nàng “Ngươi đi hỏi thử xem !”

Thì ra hộ lý ở phòng bệnh tổng thống này luôn đổi qua đổi lại vì tiền thưởng của phòng này so với bình thường tăng lên hai lần , Trương Ngọc Mân giờ lại gần như hưởng toàn bộ những phúc lợi đó , Thủy Kính rất thích nàng , chính vì thế bữa ăn cũng không quá vất vả , hai người cứ chi chi tra tra nói chuyện khiến cho ngôn ngữ của Thủy Kính cũng không còn lộn xộn như trước , đã có thể nói chuyện đúng như những gì mình nghĩ ,Chính vì thế tâm tình của Long đại nhân cũng tốt lên không ít , còn đặc biệt dặn người mang thêm một phần đồ ăn cho vị hộ lý mới .

Có bạn học hâm mộ nàng số tốt : “Ngọc Mân thật may mắn nha , được chăm sóc thiên kim đại tiểu thư đã đành , thành tích thực tập cũng nhờ đó mà tốt đẹp nha , đâu như chúng ta vất vả chăm người bệnh nặng mệt mởi lắm a .”

“ Cái này gọi là “ngốc nhân có ngốc phúc” đi?” (hana:người ngốc có cái phúc của người ngốc”

“Hắc ..! Sao những chuyện tốt như thế không bao giờ đến với chúng ta chứ .” Một bạn học khác nói .(hana : khôn quá trời phạt đấy )

“Người bệnh kia nghe nói là ngu ngốc lắm đấy ! Liệu có phải không nhỉ?”

“Phương tiểu thư không hề ngu ngốc .” Trương Ngọc Mân phản bác : “Nàng là người vô cùng đơn thuần , đúng ra phải nói là quá khờ , không có ác ý bao giờ , có điểm mơ mơ hồ hồ nhưng tuyệt đối không phải là ngu ngốc nha .”

“Chà chà!!!” Đáp lời là một người nói thật có ý mỉa mai : “Chỉ cần có gì chia cho chúng ta một chút là tốt rồi .” (hana : người xấu a)

Vài ngày trôi qua ,Thủy Kính đã được ra viện .

Có điều đã xảy ra khiến mọi người ngã ngửa , Quan Long Kí nghiễm nhiên chỉ định Trương Ngọc Mân làm hộ lý tại nhà cho Thủy Kính, giúp hắn chăm sóc vị hôn thê .

Đi? Không đi? Nhìn thấy Thủy Kính ánh mắt cầu xin khiến Trương Ngọc Mân nhanh chóng hạ quyết tâm . Không biết chuyện này có giống như chim sẻ bay lên cành cao làm chim phượng hoàng hay không . Trương Ngọc Mẫn chỉ có thể chờ đợi thôi .

Vốn đang lo lắng không biết có được tuyển dụng chính thức hay không, giờ thì tốt rồi , nàng thật không nghĩ đến ngày mình được đi làm hộ lý riêng thoải mái thế này .

Nói là làm việc , kỳ thật toàn là cùng tiểu thư ăn bánh uống trà , nghe nhạc xem phim .Cái duy nhất phải chú ý chính là nhắc nhở tiểu thư uống thuốc đúng giờ , tránh cho bệnh trở nặng và ngăn không cho nàng đi chơi quá nhiều mà dễ bị đau đầu .

Còn có, chính là chú ý đừng cho nàng ăn quá nhiều đò ngọt mà chăm ăn cơm ….Nghe như thế nào công việc này cũng giống như đang làm bảo mẫu ! Ách , Ai quản được đâu !

Dù sao Thủy Kính tiểu thư thật là dễ chăm sóc , đối với mọi người thì rất thân thiện , khiến cho công việc của nàng không hề có một chút áp lực .

Sống trong biệt thự sang trọng , ăn uống đã có đàu bếp chuyên nghiệp lo , còn có bể bơi , phòng chiếu phim , phòng mát sa , phía trên còn có căn phòng có trần làm bằng kính dùng để tắm nắng , chỉ cần lên đấy có thể thấy mặt trời qua kính thủy tinh trong suốt .

Kẻ có tiền đúng là biết hưởng thụ a!

17 thoughts on “[GCTTPCT] Chương 2.2 (hết)

  1. thanks em nhé. bất cứ ai cũng có lúc mệt mỏi như vậy. em hay nghỉ ngơi nhé. khi nào tinh thần thoải mái thì hãy quay trở lại. luôn ủng hộ em.

    • Cảm ơn bimga nhé
      Em có lẽ hơi đa cảm nên tâm trạng dễ bị ảnh hưởng bở hoàn cảnh.có điều vì bị hoàn cảnh tác động nên em vui rất nhanh a.hìhì

  2. ôi!!!!!!!!!! thiệt đúng là t6 ngày 13 quá 😥 sunny có một lần bị kiểu như vậy rồi sau lần này nàng cẩn thận hơn nha, ôi bao nhiêu công sức của nàng aaaaaaaaa thế là mất sạch à??? sạch sành sanh á?????

  3. nàng là người thứ hai vào nhà ta mà có thể đẩy tất cả những phản hồi gần đây đi về đâu không biết
    cảm ơn nàng đã nhiệt tình nhé

  4. ta cũng thảm như nàng hôm trước làm báo cáo quên save thế là mất sạch phải làm lại từ đầu hu hu thương ta wá í lộn thương nàng wá ax ax ( xách dép chạy )

  5. Tr cữ lẩn quẩn ở ngoài lề chưa vô chính.

    🙂

    nàng cũng khổ nhỉ, mà tớ đọc nhiều cảm súc của nàng thấy nàng cũng đa cảm quá. 🙂

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s