[HĐ] Tổng Tài Thử Hôn - Mễ Bao

[TTTH] Chương 2.2

Tổng tài thử hôn

Mễ Bao

edit : hana

“Rất lợi hại.” Hắn nhướn cao chân mày như muốn cho nàng biết hăn đang tán thưởng dây thanh quản của nàng .

“Ngươi thật sự ….”

Nàng cho tới bây giờ chưa từng cùng nam nhân cãi nhau , huống hồ hắn còn là ông chủ của nàng , nàng vốn không nghĩ sẽ cùng hắn tranh cãi ầm ĩ , cái chính là hắn nói chuyện thật sự tổn thương người khác . Nhưng mà ….. Nàng đột nhiên nghĩ đến , vì công việc này nàng đã mượn của mẹ năm ngàn đồng , nàng không thể chỉ mới đi làm một ngày mà đã bị đuổi về nhà , ít nhất nàng cũng phải có làm đến hết tháng , đến khi được nhận lương mới được !

Vì tiền, nàng đành phải nén giận, cực lực áp chế bất mãn trong lòng , đem những lời định nói nuốt vào trong nhưng cũng không kìm được thốt lên một câu than thở : “Đáng giận!”

“Đáng giận?” Tuy rằng tiếng rất nhỏ , nhưng hắn đã nghe thấy : “Ngươi là đang nói ta?” (hana : haizz….ca này tai thính quá đi)

“Phải !” Nàng khiêu khích trả lời, nhưng câu tiếp theo lập tức chuyển đề tài : “Ta không biết tiếng nói của ta lại to như thế , có điều nếu điều này “dọa” đến ngươi thì ta sẽ cố gắng hết sức để nói nhỏ lại .”

“Sẽ không thể “dọa” đến ta.” Hắn nghe nàng cố ý cường điệu trong giọng nói : “ Ngươi cũng không cần phải hét lên nữa , nói thực , so với khi nãy ngươi “rống” lên thì bây giờ ta cảm thấy giọng phi thường “nhỏ” của ngươi dễ nghe hơn rất nhiều .”

“Hướng tiên sinh, ta đã có thể vì sao đến giờ này ngươi vẫn “độc thân”nha .”

“Vậy ngươi có thể lý giải ngươi vì sao lại xuất hiện ở trong này sao?” Hắn mỉm cười trào phúng.(hana  : ý ca là tỷ cũng ế mà còn chê ca ế)

“Bởi vì ta không cẩn thận đi vào phòng phỏng vấn , sau đó cũng rất hồ đổ sửa sang lại hành lý chuyển đến đây !”

“Kia thật đúng là hồ đồ .” Hắn nở nụ cười, vô cùng sung sướng nở nụ cười . “Ngươi muốn tiếp tục hồ đổ thêm ba tháng?”

“Nếu ngươi có thể không tùy tiện công kích giọng nói của ta , ta nghĩ muốn “Bình thường” vượt qua ba tháng.” Nàng đáp.

“Ngươi khẳng định không biết nữ sinh khi bị soái ca công kích sẽ tổn thương lòng tự trọng sao , nếu là nam nhân xấu xí ta còn có thể tìm ra một đống nhược điểm để phản kích lại ,nhưng thật không may lại là người vừa có tiền , khí chất xuất chúng lại còn là người “đáng ghét” nữa .”  (hana : ca này YY quá)

Hướng Quân Ngạn nhịn không được cười to ra tiếng : “ Cái này ta có nên nghe ra là ta đang được khen ngợi  a .”

“Ta là muốn công kích ngươi , không phải muốn chọc cười ngươi .”

“Nhưng ngươi quả thực đang chọc cho ta cười mà .”

“Bởi vì ta hiện tại đang ở trong “địa bàn” của ngươi nha .”

Quý Thư Ny bất mãn trừng mắt nhìn hắn. Nàng thật sự lo lắng không biết tiếp theo hắn có yêu cầu nàng dời đi hay không , nhưng hình như ông chủ của nàng có khuynh hướng “Thích bị ngược đãi” , hắn hoàn toàn không tức giận , còn cười thật sự vui vẻ ….. Nàng thật đang muốn biết độ an toàn của công việc này , liệu ông chủ của nàng – Hướng tiên sinh kia có phải là người biến thái ????

“Ngươi thật chân thật .” Hắn cười .“Được rồi, ta sẽ cố gắng dùng từ uyển chuyển nhẹ nhàng một chút, chúng ta chung sống hòa bình ??” Hắn phát hiện hình như chính mình khả năng là đã thích cái người “thử hôn” kia làm vợ của mình . Lâm Vĩ Đình có lẽ đã nói đúng , cá tính của nàng có thể thích hợp với hắn.

“Ngươi xác định ngươi không phải người biến thái?” Nàng đối với hắn lộ ra nghi ngờ.

“Cái gì?”

“Biến thái. Ta chưa thấy ai bị mắng như vậy mà còn cười vui vẻ .”

“Ta nghe không hiểu có người mắng ta.” Hắn nhướn nhướn mi, dương dương tự đắc : “ Hai từ “biến thái” này ngươi có thể cất đi , ngươi đã lên án rất chân thực , có điều trước đến nay rất ít người dám trực tiếp đứng trước mặt ta giảng giải .”

“Cám ơn trời đất, thì ra ngươi cũng không phải là một “hôn quân” nha.” Nàng trợn mắt le lưỡi, trào phúng nói.

“Ngươi ở nhà nói chuyện lời nói cũng như có đao kiếm bên trong như thế sao ????” Đồ con nhím.

“Không hề !” Quý Thư Ny tức giận nói : “Ở nhà chỉ có mẹ ta hay mắng ta thôi , hơn nữa ta nói chuyện cũng không có lớn tiếng !!!” Nàng lại lần nữa nhắc lại.

Thật sự là gặp quỷ , hắn có thể nói nàng lôi thôi…… Nhưng là phải đợi hắn thật sự nhìn thấy khi nàng lôi thôi nha , nếu không nàng sẽ không tha thứ cho hắn khi lên án nàng như thế , mẹ nàng tiếng nói còn to hơn nàng mấy lần nha !!

“Được rồi, có lẽ là do ta chưa quen thôi , bình thường cũng chỉ có mình ta ở nhà thôi .” Hắn khó nhọc nhượng bộ nàng : “Đây là thói quen của ta .”

“Ta đây còn cần nói nhỏ hơn sao ?” Nàng không không hiểu nhìn hắn.

Dù sao hắn là ông chủ , ách…… Cũng là hắn nói nàng có chuyện có thể nói thẳng , dù sao nàng hiện tại cũng đã phát tiết xong rồi, nếu hắn có đôi tai quá yếu ớt , không thể chịu được âm thanh quá lớn thì nàng khi ở cùng hắn sẽ “tận lực” hạ thấp giọng , sẽ cố gắng nói chuyện nhỏ nhẹ một chút , dù sao bọn họ một ngày thời gian nhìn thấy nhau cũng đâu phải nhiều .

“Chỉ cần ngươi không nói quá lớn là tốt rồi.” Hắn cười.

“Được rồi, vậy chúng ta chung sống hòa bình .” Lần này đổi lại là nàng chủ động vươn tay về phía hắn .

“Tính tình của ngươi thay đổi nhanh thật đấy .” Hắn một tay cầm tay nàng.

“Đây là ưu điểm của ta.” Hắn làm gì mà không nói thẳng nàng là người ngu ngốc nhanh quên đi . Nàng thấy biểu tình hắn lúc này thật như đang chế nhạo nàng mà , trong lòng thầm nói nhưng ngay sau đó nàng mới nghĩ đến ….. A, thì ra hắn đã bắt đầu thực thi kế hoạch  “Dùng từ uyển chuyển , nhẹ nhàng” !

Tuy rằng hai người lần đầu gặp mặt tình hình không được bình yên cho lắm , nhưng Quý Thư Ny vẫn rất hi vọng ,thật may là đúng như hắn đã cam đoan dùng từ có phần uyển chuyển hơn , còn nàng thì học cách “đem những gì không muốn nghe loại bỏ  khỏi đầu” , sau một thời gian hai người đã phát triển ra một đống những “câu thoại” độc đáo nhưng cũng rất thú vị .

Tiếp theo nàng còn phát hiện lương của nàng là “chu lĩnh” nha , cứ đến cuối tuần hắn lại đưa cho nàng một vạn đồng , nàng cảm thấy hắn càng ngày càng hoàn mỹ nha (hana : cái từ chu lĩnh kia ta không hiểu lắm , ai hiểu bảo ta tí nhé …..Ny tỷ đúng là thấy tiền thấy sắc mất hết nghĩa khí a , còn thấy người ta hoàn mỹ nữa chứ)

Đối với nàng – một người cực kỳ thiếu tiền , trên thực tế công việc này thất vui vẻ và đơn giản quá mức khiến nàng không biết có nên cảm thấy đây là một giấc mơ hay không .

Nàng cố gắng chăm sóc Hướng Quân Ngạn thật tốt, mỗi ngày sáu giờ sáng đã rời giường chuẩn bị bữa sáng  , đợi khi hắn đi làm mới bắt đầu dọn dẹp nhà cửa. (hana : may mà làm tốt không đã bị Hướng ca đá đi rồi á)

Trăm công nghìn việc nhỏ nhặt trong nhà muốn làm hết cũng không phải dễ , nhưng nàng đối với việc nhà luôn hoàn thành thuận lợi ,hơn nữa còn có phần thích thú vì được làm việc nhà (hana : số tỷ hợp làm oxin a). So với việc trước đây ở nhà luôn có “bà chủ của gia đình” là mẹ nàng cùng nàng làm việc thì việc mình nàng làm hết các công việc cũng coi là có “thành tựu” đi. Giờ nàng cũng không giống lúc trước nhàn rỗi quá độ , thường không biết làm gì , nơi này có một không gian để nàng chăm sóc hoa cỏ , thời gian của nàng bây giờ được sắp xếp rất chặt chẽ và kín mít nhưng lại vô cùng phong phú , huống chi tiền lương lại còn hậu hĩ như vậy , dù sau này do kinh tế đình trệ , có phải giảm bớt lương nàng cũng nguyện ý ở lại nơi đây .

“Chào buổi sáng ,Hướng tiên sinh , mời ăn sáng .” Chuẩn bị xong bữa sáng , Quý Thư Ny đi về phía phòng ngủ của Hướng Quân Ngạn , gõ gõ cửa.

Vài giây sau , cửa mở ra , Hướng Quân Ngạn từ lâu đã thay xong tây trang thẳng thắn giống như hắn đã dậy và chuẩn bị mọi thứ xong từ rất lâu .

“Chào buổi sáng .” Hắn trên mặt hình như có chút ý cười .

Ông chủ của nàng tuy ăn nói ác liệt ,đáng ghét ,dù không muốn thừa nhận nhưng ông chủ của nàng mà cười thì “phi thường mê người”…..Nhưng sự thật đúng là như thế .

“Ngươi rốt cuộc mấy giờ đã dậy rồi ???” Nàng cảm thấy mình sáu giờ sáng dậy đã là rất sớm rồi , chuẩn bị bữa sáng cũng không mất nhiều thời gian , nhưng mỗi lần đến kêu hắn dậy đã thấy hắn chuẩn bị xong xuôi .

“Có lẽ sớm hơn ngươi một chút .” Hắn mỉm cười nói.(hana: đây mới là cười nè…siêu cấp lợi hại nha…ta ngất *ngất ing*)

“Ta sáu giờ đã dậy nha .”

“Ta có nghe tiếng ngươi mở cửa .”

“Ngươi thật khoa trương.” Đi đến bàn ăn Quý Thư Ny quay đầu cho hắn một cái liếc mắt :“Có quy định nào ghi là tổng tài phải là người đầu tiên đến công ty sao??”

“Đương nhiên không có.” Hướng Quân Ngạn hơi nhún vai , mặt lại hiện lên ý cười : “Trợ lý của ta còn đến sớm hơn cả ta nữa .”

“Lâm tiên sinh thật đáng thương.” Nàng nhăn mũi nhìn hắn . “Hôm nay uống nước lạc tiên có được không?”

“Hắn thật vừa lòng với tiền lương được trả , Nước lạc tiên à, được .” Hắn đáp lại câu đồng tình của nàng .

“Ta cũng nghĩ thế .” Nàng đến bên hắn , giúp hắn rót đầy một cốc nước trái cây vàng óng .“Ta hôm nay sẽ đi mua đồ ăn , ngươi có muốn ăn món gì không ?”

“Ngươi quyết định là tốt rồi.” Chờ nàng ngồi xuống , hắn cũng ngồi xuống .

Hắn chưa từng nói chuyện nhiều như thế vào sáng sớm , thật lãng phí nước bọt vô ích , có điều ở chung với nàng chưa đến một tháng , Hướng Quân Ngạn đã phát hiện, ở trước mặt nàng hắn tựa hồ trở nên không giống như bình thường , nàng có một loại hấp dẫn kỳ lạ , hấp dẫn khiến hắn phải mở miệng nói chuyện , hơn nữa sau lần va chạm đâu tiên ấy hai người hình như đều đã tìm được điểm cân bằng trong cách nói chuyện với đối phương .

Lại là nàng quyết định ? “Ngày nào đó ta nấu “trùng trùng đại tiệc” xem ngươi có dám ăn hay không ?” Nàng nhịn không được than thở.(hana: món này là mấy con côn trùng ấy…á á.*lè lưỡi*.)

Hắn nghe thấy lời nói nhỏ nhẹ của nàng , giương mắt nhìn về phía nàng, đợi nuốt xong thức ăn trong miệng , hắn nhíu mày trả lời : “Nếu ngươi dám ăn , ta không thành vấn đề.”

Hắn nhớ rõ nàng lúc trước nàng có hỏi hắn ăn cơm có phải nấu gì đặc biệt không , hắn nói cứ nấu như nàng vẫn nấu bình thường là được rồi .

“Ta đương nhiên không dám.” Nàng vẻ mặt ghê tởm lè lưỡi, thành thật thừa nhận , tiếp theo cũng ngồi xuống cùng ăn cơm, không hề đả động đến đề tài đáng sợ này nữa .

Hắn cười nhạt, tiếp tục thưởng thức bữa sáng.

Trong khi ăn cơm hắn phát hiện trên bàn ăn đang trải một cái khăn trải bàn lạ , trước khi nàng đến trong nhà không hề có cái này : “Lại là ngươi làm à ?”  Hắn kéo một góc của chiếc khăn .

“Đúng rồi, là tác phẩm mới của ta , mặt trên là hoa linh lan!” Nàng hưng phấn thuyết minh.

Linh lan? Hướng Quân Ngạn “tựa tiếu phi tiếu”* nhìn hình dáng được thêu trên khăn hồi lâu nói : “Thật đặc biệt.” (hana : (*) cười mà như không cười , sao ta thấy anh này cứ BT thế nào á , cư mà ta thích á)

Đương kim mũi chỉ thêu không phải là kém , có điều bản vẽ này nhìn thế nào cũng chỉ thấy giống cái đồng hồ quả lắc , chính vì thế mà có lẽ dù có thêu đẹp đến mấy cũng chỉ có thể dùng hai chữ “đặc biệt” để hình dung thôi. (hana : giờ thì ta đã hiểu sao anh cười đểu)

“Thật vậy sao?” Hiển nhiên nàng khi thấy hắn cười sẽ nghĩ là hắn đang tán thưởng mình . “ Đây chẳng qua là cái mà mấy tháng trước ta làm vẫn chưa có bán được , ta nghĩ hiện nay mọi người rất ít dùng khăn trải bàn nên ta cũng không có ý định mang bán nữa .” ngữ khí của nàng nói ra có một tia tiếc nuối .

“Ân…… Ta căn bản cũng không nghĩ sẽ dùng khăn trải bàn .” Hướng Quân Ngạn quyết định nương theo ý nàng , phụ họa .

Đây vốn không phải cá tính của hắn , hắn vốn chẳng quan tâm đến cảm nhận của đối phương bao giờ , có chuyện thì nói thẳng ra , có điều lần này hắn muốn xem phản ứng của nàng , hắn phát hiện cho dù hắn không khen ngợi nàng , nàng cũng sẽ “tự đắc này nhạc” (hana : hình như có ý là tỷ ấy tự mãn về sản phẩm của mình ấy) , từ troi lời nói tìm được sự tự hào , ca ngợi, lạc quan khiến hắn cảm thấy tò mò , nhưng đồng thời phản ứng của nàng cũng khiến cho hắn cảm thấy “lạc thú” (thú vui ấy)

Mắt thấy có trò vui xem , sao không làm ? (hana : anh này biến thái thật)

“Hiện tại vì việc nhà cũng tốn khá nhiều thời gian , vì thế không giống trước kia , rất nhanh có tác phẩm mới .” Nàng cầm cái chén nói nhỏ .

“Trong nhà chỉ cần sạch sẽ ngăn nắp là tốt rồi , thời gian của ngươi có thể không cần gò bó quá , thoải mái chút cũng được .” Dùng cơm xong , bình thường hắn sẽ xem qua một chút văn kiện trước khi đi làm , tám giờ hắn sẽ đi làm , nhưng thời gian gần đây hắn đã dành không ít thời gian vốn để xem văn kiện lại đem cùng nàng nói chuyện .

“Ta đã sắp xếp ổn thỏa , ta thích làm việc nhà , làm xong mọi chuyện rồi làm việc kia cũng không sao , có điều mỗi ngày đều cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh .” Nói tới việc nhà, Quý Thư Ny lộ ra niềm vui thích , cười tươi .

“Ngươi quản lý nhà của , quét dọn vô cùng sạch sẽ .” Hắn chân thành nói.

Không còn một hạt bụi khiến cho hắn nghĩ trong vòng nửa tháng không cần gọi đến đội phục vụ vệ sinh đến dọn dẹp , điều kiện hắn đặt ra vô cùng khắc nghiệt , nhưng vẫn biết là “nhân vô thập toàn” (người không thể hoàn hảo), nữ nhân bây giờ chuyện lo liệu việc nhà chu toàn thật hiếm có , nếu những lúc cần kíp bận rộn có thể gọi người đến giúp thì không nói , cái hắn ghét nhất chính là mấy cô nàng đại tiểu thư không biết làm gì .Hắn biết bản thân không có đủ nhẫn nại để chiều theo các nàng ấy .

Nhưng nàng lại có khả năng ngoài dự kiến của hắn ,không chỉ quét tước , khả năng nấu ăn của nàng còn khá là hợp với khẩu vị của hắn .

Càng làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn là cá tính của nàng và hắn khác nhau như thế mà lại có thể ở chung lâu như thế .

“Cám ơn.” Nàng vui vẻ nhận lấy câu nói mà nàng cho rằng đang ca ngợi mình .“Ta chính là thích làm những thứ này , có điều khả năng ghi nhơ của ta lại không tốt , nếu chỉ dựa vào những thứ này thì không thể kiếm đủ sinh hoạt phí .” Nàng làm một cái mặt quỷ tự giễu .

“Ngươi có thể xem nó làm thú vui , coi như khoản thu nhập kiếm thêm.”

“Đúng rồi , như thế áp lực sẽ giảm đi không ít nha .” Một chút thoải mái hiện lên trên khuôn mặt nàng :‘Bình thường ở nhà mẹ ta luôn dọa đem mấy thứ này đốt đi a.”

Nghe vậy, hắn nhìn đến cái khăn bàn thêu hình “Đồng hồ quả lắc” , thấy mẹ nàng từng có ý định đốt nó thì mới thay đổi quyết đinh : “Ít nhất bây giờ ngươi không cần lo mấy chuyện như thế nữa .”

“A, ý của ngươi là ta không chống được ba tháng hay sao ? Đã sắp qua một phần ba thời gian rồi nha .” Nàng kháng nghị.

“Ta là lo lắng sau này ngươi sẽ là người bỏ của chạy lấy người , cho nên trước mắt ta tốt nhất nên biểu hiện thật thân thiện hòa ái (hòa bình , yêu thương lẫn nhau) .Hắn lại mỉm cười . (hana : *ngất*)

Mới đây thôi hắn cho rằng mình rất hài lòng về nàng , nhưng quan trọng là ý của nàng thế nào hắn chưa biết , nếu sau thời gian ba tháng nàng không chịu được , đổi ý thì hắn sẽ phải làm thế nào .

“Ngươi là đang nói lần đầu chúng ta gặp nhau biểu hiện đó là thân thiện hòa ái hay sao ?” Nàng nhăn nhó , giọng nói có ý nghi ngở cố tình được kéo cao lên .

“Coi như vậy đi .” Hắn gật gật đầu.

“Giết ta đi.” Nàng trợn trừng mắt .

Câu trả lời của nàng vô cùng buồn cười khiến hắn cười lớn thành tiếng .

21 thoughts on “[TTTH] Chương 2.2

    • ta không bao giờ ngừng á
      ta hum thứ 2 ta đã đăng rồi mà
      có bao giờ nàng thấy quà tặng nào mà drop chưa.
      hay nàng cũng có ý định làm bộ này à ??
      tiếc quá , đây là quà tặng nên ko thể làm chung a

  1. Không bit chàng này ở Cty có quát ko? Chà, giá mà có đoạn nào nói về mum của chàng, nhân vạt ấy mới thực đáng tò mò.

  2. hôm qua ta mới đọc bộ này bên nhà Bi á, hnay vào theo dõi tiếp đã thấy bảo là nàng làm bộ này, vô xem thấy có mấy chap liền đọc một mạch sướng ghê :”> thank nàng nha *ôm hun thắm thiết…chạy* ( tránh bị die =]] )

  3. thanks ss nhiu
    minh doc truyen ben nha vi & bi, tu do moi biet duoc nha cua ss
    truyen ss dich kha hay
    minh se nang sang day ung ho ss
    mong ss ko che ke ” an chuc ” nay
    nhat dinh minh phai tro thanh 1 khach quen cua nha ss moi duoc

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s