[HĐ] Tổng Tài Thử Hôn - Mễ Bao

[TTTH] Chương 3.1

Tổng tài thử hôn

Mễ Bao

Edit : hana

Hana : sau một thời gian quá bận chuyện gia đình khiến ta chậm trễ post bộ này ta vô cùng áy náy nên quyết định hum nay post nguyên chương luôn , có điều vẫn chia làm hai phầm vì chương này dai hơn 20 trang word mà . vui vẻ nhứ

Chương 3:        

Cốc…cốc…! Cánh cửa gỗ phát lên hai tiếng khô khốc , đợi bên trong có tiếng đáp lại , Lâm Vĩ Đình liền đẩy cửa vào , trên tay ôm một chồng hồ sơ cao ngất .

“Tổng tài , mục lục ngươi cần đây.” Đem hồ sơ đặt lên bàn , hắn đưa cho xếp của mình một quyển có hình lục giác .

Hướng Quân Ngạn tạm thời buông văn kiện trong tay , đón lấy quyển sổ , hờ hững lật lật vài trang , quyển sổ có quá nhiểu màu sắc đánh dấu khiến chỉ một lát sau trên khuôn mặt đã lộ vẻ khó chịu .

“Có cần thiết không……”

“Tất nhiên !” Không đợi trợ lý nói xong , hắn lập tức gật đầu.

Lâm Vĩ Đình lập tức tiến lên cầm lại quyển sổ hình lục giác .

“Ta muốn tự chọn , xem có cái nào là cực phẩm đồ gia dụng không.” Hướng Quân Ngạn dặn dò .

Đây là lần đâu tiên Lâm Vĩ Đình nhìn thấy tổng tài của hắn vì nữ nhân mà chọn lựa quà tặng , tiêu tốn “một chút tâm sức” , hắn lại là ngươi được giao đi xem xét trước các “lễ vật” , mang về thông tin đầy đủ của các loại “lễ vật”.

Không biết có phải hắn đã thay đổi ,cũng bởi Quý tiểu thư kia vẫn coii tổng tài của hắn với một thân phận khác , nhưng xem ra hiện giờ xếp của hắn “thử hôn” hình như rất thuận lợi nha .

Có điểm ngoài ý muốn , lại không quá ngoài ý muốn , tổng tài là người vô cùng cố chấp và cứng nhắc , cho dù xếp của hắn đối với nữ nhân có như đang “ăn kem” nhưng theo như kế hoạch hiện giờ của hắn ,nếu hắn đột nhiên vòng vo , nhiệt tình đến mức làm cho mọi chuyện xung quanh gần như muốn bốc cháy ,hắn cũng sẽ không kinh ngạc, có điều…..

Bọn họ còn không phát hiện nhận thức về thân phận của đối phương có vấn đề hay sao ???

“Nếu là đồ trang sức thì kiểu dáng không cần quá cầu kỳ .” Hướng Quân Ngạn lại chỉ đạo .

“Ta sẽ chọn ra mấy thứ rồi đưa cho ngươi quyết định .” Lâm Vĩ Đình nói.

“Ân.”  Hướng Quân Ngạn gật đầu , ý bảo hắn rời khỏi văn phòng.

Hắn lại quay lại với đống công văn hồ sơ, đây mới là thói quen trước nay của Hướng Quân Ngạn. Một tháng trôi qua, hắn thừa nhận hắn đối Quý Thư Ny thật vừa lòng , nàng mang mọi chuyện xắp xếp cực kỳ tốt , trong nhà luôn sạch sẽ ngăn nắp , hơn nữa hắn mỗi đêm về nhà luôn được đối mặt với hương thơm của rất nhiều món ngon do nàng chuẩn bị , làm cho hắn có cảm giác đây là một “gia đình” thật sự ấm áp.

Nàng không có tay nghề như những đầu bếp nối tiếng trong khách sạn, những món nàng nấu cũng chỉ là những món ăn bình thường , nhưng khi nàng nấu hắn luôn cảm thấy trong đồ ăn có mang theo hương vị của gia đình , hắn vô cùng yêu thích .

Về phần nàng lại càng làm cho hắn cảm thấy ngạc nhiên . Nàng cũng có khiếu hài hước , cũng không tự nhiên lại làm loạn cáu kỉnh, ở nhà cũng có thể tự mình tìm cho mình việc gì đó , hắn nghĩ nữ nhân này cũng sẽ không càu nhàu hắn vì quá ham mê công việc nữa , bọn họ thậm chí còn chưa từng làm qua chuyện gì lãng mạn , nhưng nàng cũng chưa từng có ý kiến hay oán giận hắn .

Nàng trong mắt hắn chỉ có thể dùng bốn chữ “Bất khả tư nghị” để hình dung .(hana : hình như có nghĩa là không có gì chê trách thì phải , ta lười tìm hiểu quá )

Cốc…cốc ! Tiếng gõ cửa lại vang lên.

“Vào đi.”

“Buổi trưa tốt lành .” Quý Thư Ny mở cửa , vui vẻ tiến vào.

Hướng Quân Ngạn nhìn thấy nàng, bên môi khẽ nhếch lên , khó có thể thấy được nụ cười yếu ớt của hắn : “Buổi trưa tốt lành” Hăn liếc nhìn nàng một cái xong lại cúi xuống tiếp tục với công việc .

Nàng mang theo hộp cơm đi đến trước mặt hắn ,lớn tiếng nói : “Ăn cơm thôi nào , Đại ông chủ .”

Hắn khép lại văn kiện, nhìn đến chiếc túi đựng hộp cơm mới của nàng : “Mới à ?”

“Bán không được…..” Khuôn mặt tươi cười trong nháy mắt trở nên ảm đạm.

Hắn theo bản năng lập tức trả lời : “ Ta mua.” Hắn đem hộp cơm đưa lên cao , nhìn xung quanh một lượt , giả như chăm chú đánh giá lắm , kỳ thực chỉ là nhìn cho biết hình dạng thế nào : “Ân , Vậy hiện tại nó là của ta.”

Nàng bởi vì lời nói của hắn khuôn mặt lại lần nữa bừng sáng : “Làm ơn đi , cái này vốn muốn để cho ngươi bọc hộp cơm a .”

Nàng cười ra tiếng , biết hắn chính là có lòng tốt mua nàng.

“Đây là hình gì ???”

“Yến tử.” (hana : cái này ta cũng không biết hình gì , chắc chim yến)

“Ta cũng vậy nghĩ như vậy.” Hướng Quân Ngạn nhìn đi nhìn lại hai cái hình yến tử kia rồi đêm gấp lại , nhìn thẳng vào nàng hỏi : “ Trả bằng chi phiếu sao ?” (hana : khổ thân ca)

“Bổn tiệm chỉ lấy tiền mặt hoặc chuyển khoản thôi a !” Nàng giả bộ bà chủ nói chuyện khách hàng nói .

“Có lợi mà không nắm bắt ?” Hắn không thể tin nhướng mày nói: “Tiểu thư , ngươi không thích hợp theo nghiệp kinh doanh đâu .”

“Cho nên mới ở nhà ngươi để quét tước kiêm nấu cơm nha.” Nàng cười khẽ đáp, hào phóng nhận lấy bình luận của hắn : “Làm ơn đi , nếu ta có khả năng theo nghề kinh doanh mẹ ta đã sớm “ra vốn” cho ta đi làm bà chủ nhỏ nha !”  .( hana : cái này là chi tiền ấy)

Hắn lộ ra ý cười , mở ra cơm trưa hôm nay, Quý Thư Ny lập tức vì hắn mà hưng phấn giới thiệu :

“Hôm nay chủ đề là món ăn dân dã , có hình con gà nha ……đây là lỗ tai , mắt , mũi và còn cả móng vuốt nữa nha …..” (hana : không biết tỷ làm thế nào trang trí cái tai con gà á …bó tay )

“Đây là gà.” Sau một hồi nghe nàng thao thao bất tuyệt về cách xắp xếp đồ ăn của mình . ngữ khí hắn ngập sự nghi ngờ hỏi .

“Đúng !” Nàng hai mắt sáng lên .“Có giống không ! Ta trước kia ở nhà cũng thường xắp xếp như thế , có điều mẹ của ta toàn nói là “Chó” không a .”

Hướng Quân Ngạn cười nhưng không nói gì , hắn không nhịn được thầm nghĩ , khiếu thẩm mỹ của mẹ nàng cũng thật giống của hắn nha . tiếp theo hắn chậm rãi ngẩng đầu , ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn nà của nàng …

Nàng luôn vui vẻ ở nhà làm mấy “đồ linh tinh” , hắn cho dù chưa xem qua lý lịch của nàng cũng có thể khẳng định chắc chắn một điều , nàng là người vô cùng thích hợp để mang thai và sinh con , nàng nhất định là người “vợ tương lai” thích hợp nhất của hắn .

Hắn cứ như thế nhìn nàng thật gần , thật lâu hắn bỗng phát hiện trên má nàng có một điểm hơi đỏ đỏ nhỏ nhỏ , tay hắn không tự chủ đưa ra .

“Có chuyện gì vậy ??” Quý Thư Ny bị hành động của hắn làm cho hơi hoảng sợ , nhưng rất nhanh phát hiện ra hắn hình như muốn giúp nàng lau vết bẩn thì phải , nàng chẳng những không né tránh , ngược lại còn đưa má đến gần hơn , giúp hắn có thể nhìn rõ hơn : “Má của ta có dính gì sao ??”

“Không biết, lau không hết.” Hắn lấy ngón cái lau qua lau lại nơi vết đỏ mới phát hiện không lau hết được , đổi qua dùng ngón tay trỏ , hơi tăng lực nơi cổ tay : “Có gì đó màu đỏ .”

“A, đấy là cái bớt của ta nha !” Nghe hắn miêu tả , nàng không nhịn được khẽ mỉm cười nói : “Trước đây vốn không có , không biết nó xuất hiện từ khi nào , khi ta mới nhìn thấy còn tưởng bị bút đỏ vẽ lên nữa chứ .” Nàng khẽ cười , định lùi lại thì phát hiện tay hắn đang chạm lên trên má nàng , lúc này nàng mới phát hiện ra khoảng cách giữa hai người lúc này là vô cùng gần : “Hướng tiên sinh ?”

“Da của ngươi thật mịn nha .” Chỉ trong nháy mắt khi những ngón tay kia chạm lên da nàng , một cảm xúc kỳ lạ bỗng nổi lên khiến hắn cảm thấy lưu luyến , luyến tiếc không muốn buông tay .

Nàng đối với lời khen ngợi bất ngờ của hắn thì cảm thấy thẹn thùng , trêu hắn : “Uy , ngươi là đang lợi dụng chiếm tiện nghi a!”

“Như vậy là chiếm tiện nghi ??” Hướng Quân Ngạn nhìn thẳng vào hai mắt nàng : “Ta thì cho là ta đang ca ngợi ngươi .”

Hắn cười, sau lại nhún vai .“ Bất quá không vấn đề , nếu ngươi có ý định đi kiện cáo ta , ta sẽ cho luật sư “lén” đến bàn chuyện giảng hòa , Nhưng chuyện bây giờ cần nói là , ngươi là nghĩ sẽ “vơ vét” được gì của ta?”

“Ta không có ý muốn “vơ vét” gì của ngươi a!” Mặt nàng đã đỏ bừng , không biết có phải do nàng phản ứng quá độ hay không , nhưng hắn không biết được vừa rồi hai người bọn bọ đã dựa vào nhau quá gần hay sao ?

“Ta đây có thể kiện ngươi tội vu khống nha ?” Hắn tươi cười lại khiến người ta nghĩ đến cảnh “Cáo chúc tết gà.”

Quý Thư Ny lúc này xác định chắc chắn một điều , hắn thật sự là một thương nhân kiệt xuất , bởi chỉ cần không “cắn” được hắn , hắn lập tức sẽ quay ra “cắn” ngược lại đối phương : “Nói đến chuyện “vơ vét” tài sản , ngươi so với ta khẳng định là vô cùng lợi hại …” (hana : sao truyện nào của ta cũng thấy nói đến chuyện nam chính muốn cắn người thế nhỉ , nam chính của ta đúng là toàn “sói” nha )

Hướng Quân Ngạn nghe thấy lời than thở bất mãn của nàng , cười to ra tiếng : “Không, ta không “vơ vét” tài sản , ta chỉ muốn “giao dịch” , mà là “giao dịch” công bằng .”

“Tùy tiện !” Nàng khẽ quay đầu thoát ra khỏi bàn tay to lớn của hắn ,lùi về sau mấy bước hướng ra cửa , mặt nàng lúc này vẫn đỏ bừng , không những thế còn có thêm một mái tóc rối bù . (hana : a cái này dễ gây hiểu lầm nhá)

“Hôm nay không cần nấu bữa tối đâu .” Nhìn vẻ mặt bối rối chật vật của nàng khiến hắn vô cùng sung sướng .

“Sợ ta hạ độc ngươi ?” Sao cứ trêu chọc nàng chứ !

“ Không sợ.” Hắn vừa cười vừa nói : “ Ta giúp ngươi “vơ vét” một chút tài sản , tối nay chúng ta đi ra ngoài ăn.”

Hana : ta đang định cắt…nhưng thôi *cười ngọt ngào*

………………………………

“Ta muốn cái kia ! Cái có cái đuôi màu trắng kia! Đúng đúng đúng, chính là nó…..”

Chợ đêm người đến người đi , hắn cùng Quý Thư Ny hai người lúc này giống hai người bạn nhỏ , ngồi trên ghế nhựa chỉ cách mặt đất mười mấy cm.

Hướng Quân Ngạn hoài nghi không biết mình có bị sao không ? Hắn là muốn đưa nàng đến một nhà hàng sang trọng xa hoa nào đây thưởng thức một bữa tối dưới ánh nến vô cùng lãng mạn ,kết quả lại bị nàng kéo đến chợ đêm ăn “hà tử tiên” , thịt viên cùng một đống đồ ăn vặt khác . (hana: vẫn như bên dụ bắt tiểu bạch thỏ, ta vẫn chưa biết hà tử tiên là món gì á , tranh thủ PR cho tiểu bạch thỏ tí )

Đơn giản là nàng nói , nếu như để nàng “vơ vét” tài sản thì phải để nàng quyết định mới được , hắn nghĩ lại cũng thấy lạ ,hắn không hề phản đối , nhưng thật không thể tưởng tượng nàng lại đưa hắn đến nơi này , thậm chí còn mất hết hình tượng ngồi ở quán cóc ven đường chơi trò vớt cá vàng thế này ….

Hơn nữa, đây cũng không phải chuyện đầu tiên hắn làm trong tối nay .

“A! nhanh lên , nhanh lên !” Nhìn chú cá vàng nhỏ nhỏ tròn tròn quẫy trên chiếc vợt , sau đó được thả vào chậu nước , Quý Thư Ny cầm lấy cánh tay hắn vui vẻ thét chói tai.

“Trời ơi, màng nhĩ của ta !”

Hắn giả bộ như màng nhì của hắn sắp rách đến nơi , cố bày ra bộ mặt nghiêm trọng công kích nàng , rước lấy sự bất mãn của những người xung quanh .

“Uy!” Nàng hung hăng thúc cánh tay hắn .

Hướng Quân Ngạn cười cười, mang chiếc vợt trả lại cho ông chủ , tiếp đến đem chú cá bỏ trong một túi ni lông có một chút nước , sau đó đua cho nàng nói : “ Chiến lợi phẩm của hôm nay nha .”

“Nha….” Một thoáng bất ngờ , Quý Thư Ny vui vẻ tiếp nhận chiếc tui đựng chú cá vàng nhỏ xinh nói : “Hôm nay cả ba lần ta đều không có công gì a , đã nói rõ ràng , trung bạch , tiểu bạch .” (cái này ta cũng không hiểu là gì….*ủy khuất*)

“So với việc gọi là “hồng nhất, hồng nhị, hồng tam” thì dễ nghe hơn một chút.” Môi hắn khẽ cong lên một độ khó nắm bắt .

Hai người lại đứng dậy tiếp tục dạo chợ đêm , chính là ơ chợ đêm vốn đông người , hai người cánh tay thật tự nhiên dính lại với nhau ,bất quá hai người bọn họ đều không để ý đến .

Không tình nguyện nhưng vẫn bị nàng kéo đến chợ đêm , Hướng Quân Ngạn phát hiện , hắn cũng nàng đến đây đúng là một chủ ý tốt , so với việc cùng nhau thưởng thức “Bữa tối lãng mạn bên ánh nến” thì có vẻ đến đây khiến nàng trở nên vô cùng hoạt bát và thích thú nha .

Không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy nàng vui vẻ, hắn tự nhiên cũng thấy thỏa mãn .

“Ngươi thực đáng ghét nha, sao lại nói thế chứ .” Nàng trừng mắt liếc hắn.

“Ta nghĩ tuần trước ngươi không phải nói như thế ?”

Tuần trước vì đi chợ đêm thấy vớt được mấy con cá , hắn đã đặc biệt mời thợ về lắp đặt hẳn một bể cá với đầy đủ các thiết bị cần thiết vô cùng chuyên nghiệp , trước mắt chỉ cần tới chợ đêm mang thêm cá vàng về thôi .

Nàng tuần trước vì nhìn thấy cá nhỏ không phải bơi trong bể cá thủy tinh nhỏ nũa mà đã có hẳn một “thủy cung” nhân tạo , quá vui sướng và hưng phấn nàng đã ôm chầm lấy hắn mà không hề cảm thấy chán ghét nha .

“Tuần trước là tuần trước , hiện tại là hiện tại nha .”

“Qua cầu rút ván” (hana: chính là qua sông đoạn cầu nhưng ta thay bằng câu qua cầu rút ván cũng nghĩa tương đương nhưng có vẻ dễ hiểu hơn á)

“Không có!” Nàng kháng nghị kêu to.

Lúc này vừa vặn đi ngang qua một hàng bán đồ uống lạnh , hắn ngừng lại để có thể mua đồ uống .

“Vậy ngươi giải thích một chút,chuyện này không gọi qua cầu rút ván thì gọi là gì?” Hắn đem đồ uống đưa cho nàng , thuận tiện lấy túi cá vàng khá nặng trên tay nàng .

“Không giống nha , ngươi nói chuyện thường thích công kích ta , ta chỉ là phản kích lại thôi nha .” Nàng nhận lấy đồ uống lạnh , uống một ngụm , trên mặt hiện rõ nụ cười thỏa mãn , nhưng ngay sau đó vẫn không “hạ thủ lưu tình” mà phản bác lại hắn .

Hướng Quân Ngạn chú ý tới biểu tình của nàng biến hóa vô cùng phong phú , nhịn không được cười nhẹ : “Ta đây đã giúp ngươi vớt bao nhiêu cá , không những thế lại còn giúp ngươi mua đồ uống lạnh , ngươi thế nào lại không có nửa câu cảm ơn nha .” hắn đưa cao tay lên ý muốn nàng chú ý đến chiếc túi bên trong có ba chú cá vàng đang bơi .

“A……” Nàng sửng sốt :  “Có nha , ta ở trong lòng luôn âm thầm ca tụng cảm ơn ngươi nha…” Nàng thành thật nói .

Nàng không phải không biết , tuy hắn ăn nói không dễ nghe nhưng hắn thật sự là người tốt lắm , hắn đã mấy lần tặng quà cho nàng , nói là quà cảm ơn nàng đã vất vả , nàng mới chỉ lo lắng nói chiếc bình nhỏ không thể chứa được năm chú cá hắn liền giúp nàng có hẳn một cái “thủy cung” thu nhỏ , hơn nữa hắn đường đường là đại tổng tài của một tập đoàn lớn như thế lại hạ mình cùng nàng dạo chợ đêm , ăn đồ ăn ở những quán ven đường , còn ngồi xổm trên đường giúp nàng vớt cá vàng nữa…..

Nàng rõ ràng là nhận tiền làm quản gia cho người ta , nhưng hắn một chút cũng không xem thường nàng , hơn nữa đồ ăn mỗi ngày nàng nấu hắn chưa một lần chê trách , ngược lại còn khen ngọi nàng nấu ăn ngon nữa……Nàng đối với hắn một lòng kính trọng cùng ngưỡng mộ , giống như nước sông chảy mãi không ngừng , lại như Hoàng Hà cuộn sóng , không thể ngừng lại .

“Ca tụng ?” Không biết thế nào mà hắn như sắp thành “vĩ nhân” đến nơi .

“Đúng rồi , cũng chỉ có thể như vậy thôi, bằng không so với tiền, địa vị…… So với một đống thứ ta không có , ta đối với ngươi nhiều lắm chỉ có thể giúp ngươi chăm nom nhà cửa , nấu đồ ăn ngon cho ngươi , kéo ngươi đi chơi chợ đêm giúp ngươi giảm bớt áp lực trong công việc mà thôi nha .” Nàng không thể cứ thế nhận tiền của người ta mà không làm gì đi , nàng làm không được nha .

Thì ra ….đi dạo chợ đêm là vì hắn ? Hướng Quân Ngạn nghe được nàng nói như vậy , nhất thời trên mặt lộ ra biểu tình có phần phức tạp .

Hana: Ta cắt…………….tối ta đăng đoạn cuối nhá , bù các tình yêu vì sự chậm trễ của ta…hắc hắc….đoạn của tối nay sẽ có kèm thông báo quan trọng các tình yêu nhớ đón đọc nhé , không thì lại nói ta không có báo trước nhứ . một ngày mà làm được 1 chương thì chỉ 10 ngày là xong bộ này á ….ta lại ngủ mơ rồi….

25 thoughts on “[TTTH] Chương 3.1

  1. truyện này đọc dễ thương ghê, thanks nàng nhìu nha ^^
    À, chúc mừng nàng đã giải quyết tốt chuyện gia đình nha ^^
    Iu nàng nhìu nhìu ^^

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s