[HĐ] Gả Cho Tổng Tài Phải Cẩn Thận

[GCTTPCT] Chương 4.2

Gả cho tổng tài phải cẩn thận

Edit : hana…♥ ^^ ♥

Đầu ong ong , não loạn loạn của Thủy Kính sau khi nghe mọi người nói một hồi mới phát hiện thì ra mình đã mất đi kí ức của gần nửa đời người .

Nàng đúng là trẻ mồ côi , cũng là thanh mai trúc mã và là vị hôn thê của Giang Cánh Bằng , mà Quan Long Kí lại còn là em của Giang Cánh Bằng .

Di ? Vì sao là anh em mà lại không cùng họ nha ?

Việc này nếu nói ra hẳn sẽ rất dài .

Hai , ba mươi năm trước , Giang Cảnh Hoằng cùng Quan đại tiểu thư yêu nhau , có điều Quan Vạn Quý nhất quyết bắt hắn sau khi kết hôn xong sẽ ở rể Quan gia , ở lại trong biệt thự hào hoa của Quan gia .

Có lẽ là tuổi trẻ và sĩ diện cao khiến Giang Cảnh Hoằng không thể chịu được cảnh người ta xì xầm : cái gì mà dù người ngoài có phấn đấu năm mươi năm cũng không bằng hắn , hắn nhờ phúc là “con rể Quan gia” mà lên được vị trí ấy .  

Mà vị Quan đại tiểu thư xinh đẹp kia luôn kiêu ngạo nên cũng không thể hiểu được tâm tình của chông .

Kết hôn được một năm , giữa hai người đã xảy ra cãi vã ….

Đứa con cả Giang Cánh Bằng sinh ra cũng không cải thiện được tình hình , sau một tháng ở cữ Quan đại tiểu thư đã nóng lòng khôi phục lại voc dáng , trở về với gới xã giao thượng lưu , Giang Cảnh Hoằng không thể nhìn được cảnh vợ mình sống phong lưu phóng túng , hơn nữa nàng hoàn toàn không để ý giáo dục con cái , chỉ cho mời bảo mẫu chăm sóc , trong mắt cha mẹ Giang Cảnh Hoằng, vốn là những người bảo thủ thật không thể chấp nhận được nàng như thế .

Lúc ấy lại có những lời đồn không hay về những mối quan hệ của Quan đại tiểu thư và những “con ong” vây quanh nàng , Giang Cảnh Hoằng do tức giận đã muốn rời khỏi Quan gia , sau nhiều lần cãi vã tranh chấp kịch liệt , đôi vợ chồng mới chung sống hai năm đã vội vã li hôn .

Quan Vạn Quý không hiểu sao lại dễ dàng buông tha cho đứa cháu ngoại quý báu , đem đứa cháu mới chưa đầy một tuổi Giang Cánh Bằng cho Giang gia nuôi dưỡng .

Giang gia sau mới biết nguyên nhân …thì ra Quan Đại tiểu thư đã có thai .

Sau khi li hôn bảy tháng , Quan Nhân Nhân sinh hạ một bé trai , theo họ mẹ đặt tên là Quan Long Kí .

Về phần cha của đứa nhỏ là ai ? Quan đại tiểu thư nhất định không nói .

Giang Cảnh Hoằng không phải không nghi ngờ Quan Long Kí chính là con trai hắn ,máu thịt của hắn . Có điều vị “cha vợ lắm của nhiều tiền ,thế lực hùng mạnh” nhất định không cho hắn nhận con .

Thậm chí , Quan Vạn Quý còn xắp xếp cho con gái hắn qua Mỹ sinh sống khiến Quan Long Kí khi mới sinh ra đã mang quốc tịch Mỹ .

Quan Vạn Quý cuối cùng cũng hoàn thành tâm nguyện , Quan gia danh chính ngôn thuận có người thừa kế , hơn nữa đứa cháu ngoại này là mang họ Quan , ai cũng không thể chối cãi .

Ba năm sau, vì áp lực từ các bị trưởng bối khiến Giang Cảnh Hoằng bị ép kết hôn cùng Lữ Bội Linh … đôi vợ chồng được Đổng Nghi Lâm gọi đến chính là Giang Cảnh Hoằng và Lữ Bội Linh .

Tuy nói là mẹ kế nhưng Lữ Bội Linh thật sự đã xem Giang Cách Bằng như là con do mình sinh ra mà chăm sóc , giáo dục .

Mà mẹ của Thủy Kính và Lữ Bội Linh vốn là hai chị em tốt , nàng cũng đã chứng kiến Thủy Kính lớn lên , mười hai ,mười ba năm trước đây , cha mẹ Thủy Kính vì tai nạn giao thông mà qua đời , quá đau buồn trước cái chết của chị em tốt Lữ Bội Linh đã dành tất cả tình cảm cho Thủy Kính , chỉ mong nàng lớn lên mạnh khỏe , dạy cho nàng thành một người vợ tốt .

Cùng sống trong một thành phố , hai gia đình lại thân thiết khiến Thủy Kính và Giang Cách Bằng đã sớm được định hôn ước cùng nhau . Ai nghĩ trong khi chuẩn bị lễ đính hôn , đột nhiên lại xuất hiện một Trình Giảo Kim tên Quan Long Kí . (hana : ta biết trình giảo kim là anh hùng trong tiểu thuyết kiếm hiệp về các anh hùng lương sơn bạc nhưng ta hoàn toàn không hiểu sao Kí ca của ta lại được ví như thế…bó tay)

“ Thủy kính……” Lữ Bội Linh thương cảm nói : “ Ngươi …không còn nhớ chúng ta sao ?”

“ Ân.” Thủy Kính có chút hổ thẹn cúi đầu , hai tay vẫn bám chặt lấy Quan Long Kí không buông .

“ Ta không tin…… Ta không tin!” Giang Cánh Bằng mặt xám như tro tàn lẩm bẩm nói.

……………..

Thì ra là như thế !!!

Trương Ngọc Mân giật mình hiểu ra , không nghĩ Thủy Kính lại có một đoạn quá khứ li kỳ như thế .

Nha ! Khó trách !

Có một số việc nàng đã cảm thấy kỳ lạ , giống như khi Thủy Kính mới xuất viện trở về Quan gia , tất cả từ quần áo , nội y đều đã được thay mới hoàn toàn , đến cả đồ trang điểm , mỹ phẩm , nữ trang , túi xách các loại cũng đề là chưa mở ra khỏi hộp . (hana: đại gia….chân em cũng dài nừ đại gia….)

Ngay cả phòng ngủ tuy hào nhoáng nhưng tất cả cũng đều là đồ mới tinh , ngay cả một dấu vết của đồ cũ đêu không có .

Thì ra là thế này a !!!

Nhìn đại ông chủ của nàng bình thường bộ dạng lạnh lùng nghiêm túc , thế mà cũng “điếm điếm ăn ba bát công” ,“chiếm” vị hôn thê của anh trai !  (hana : ta không biết điếm ăn ba bát công là gì á)

Một trận loạn , một trận im lìm .

Sau khi đã hiểu hết mọi chuyện , mọi người giờ cũng chẳng ai còn đủ sức để nghĩ thêm gì , không ai có thể nói thêm gì .

Ai! Loại tình yêu tay ba này làm sao giải quyết đây ?

………………….

“Ta nhất định phải ở cùng A Kí .” Thủy Kính tuyên bố .

Quan trọng là chẳng ai coi trọng ý kiến của nàng

Ở phòng khách mọi người lúc này thay phiên nhau trách mắng nguyền ruả , nã pháo oang oang “đánh chết” Quan Long Kí, nhưng lại không đành lòng trách cứ gì Thủy Kính .

Không ai để ý đến nàng khiến nàng lại tiếp tục quay lại với buổi trà chiều của mình . (hana : ôi tỷ cứ như là chuyện của người nào ấy nhỉ…)

“Tiểu Mân , Sao không thấy có bánh ngọt nha ?” Nàng nhỏ giọng hỏi.

Không có bánh ngọt , như thế đâu có thể coi là đang uống “trà chiểu” đâu?

“Ách….vậy có cần mang lên cho khách nữa không ?” Trương Ngọc Mân nói .

“Được a !!!” Thủy Kính đáp.

Bản năng mách bảo nàng phải nhân cơ hội nhà đang “loạn” phải ăn thêm mấy cái cho thỏa thích nha .

Một chiếc xe đẩy nhỏ tiến vào mang theo mùi hương ngọt ngào của các loại bánh ngọt cao cấp , bên dưới của xe được dùng để xếp những chiếc đĩa sứ .

“A ! Tiểu Mân , ta muốn ăn bánh hoa quả , thêm cả bánh “nãi du” và cả bánh chocolate nữa nha….” Thủy Kính nhỏ giọng nói .

Vợ chồng Giang Cảnh Hoằng cùng Lữ Bội Linh cũng được mời một ly trà , “Tâm phiền ý loạn” cố gắng nuốt xuống .

Đột nhiên …..

“ Thủy kính! Em…… em ăn bánh ngọt sao ?” Giang Cánh Bằng kinh ngạc hỏi.

Đang hưởng thụ vị ngọt tuyệt vời của mấy loại bánh , Thủy Kính khẽ nhún vai , vẻ mặt vô tội hỏi : “Đúng rồi ! Ngươi có muốn ăn không ?”

Em…” biểu tình vô cùng phức tạp hiện lên trên mặt Giang Cách Bằng , hắn thì thào nói nhỏ : “Em luôn luôn không ăn bánh ngọt , từ khi…”

“ A…” Bỗng nhiên nhớ tới khiến Lữ Bội Linh cũng phát ra tiếng hô nho nhỏ!

“ Thủy kính! Ngươi ăn bánh ngọt sao ?”

Không khí căng lên như cung đã lên tên , một mảng trầm lặng , vợ chồng Giang thị cùng Giang Cách Bằng lâm vào một cảm xúc khó diễn tả .

“Thủy Kính……” Lữ Bội Linh yêu thương nhìn nàng .

Ăn bánh ngọt có cái gì không đúng sao ? Thủy Kính vẻ mặt khó hiểu.

“Ách ….Dì à , ngươi có phải cũng muốn ăn một miếng không ?” Nàng khẳng khái nói hỏi .

Đứa trẻ đáng thương này ! Lữ Bội Linh không kìm được cảm thấy chua xót .

Nàng tỉ mỉ quan sát Thủy Kính , hít sâu một hơi nói : “Xem ta ngươi đươc chăm sóc rất tốt nha …”

Mất đi trí nhớ hình như khiến Thủy Kính hạnh phúc hơn trước rất nhiều.

Sau một hồi trầm mặc Giang phụ phá vỡ sự trầm mặc nói : “Cách Bằng , chúng ta hôm nay cứ về trước đa !”

Muốn truy cứu chuyện này không thể trong một chốc một lát đã có thể nói xong , vấn đề quan trọng là đã thấy Thủy Kính được an toàn , những chuyện khác để sau hãy nói !

Nhìn mọi người rời đi , tinh thần vốn đang bị buộc chặt của Quan Long Kí lúc này mới tạm thời thả lỏng , thở phào nhẹ nhõm .

Hắn gắt gao ôm lấy vợ , không nói một câu .  

“A Kí …!”

Thủy Kính vì mất đi ký ức nên có phần khờ dại , đơn thuần , thấy chín nói mười , có điều tuyệt đối không phải là ngu ngốc .

“Những điều bọn họ nói có phải thật không ?” Nàng hỏi.

Đối mặt với đôi mắt trong sáng xinh đẹp của nàng Quan Long Kí không thể nói dối .

Hắn khó khăn gật đầu , xấu hổ không dám nhìn thẳng nàng.

“ Thực xin lỗi……” Hắn ôm lấy nàng nói

Thực xin lỗi ?

Thủy Kính khẽ nghiêng đầu , không rõ .

“A Kí , vì cái gì mà lại nói xin lỗi ?” Nàng hỏi .

Đôi mắt xinh đẹp khẽ nhíu lại , lại nhớ đến lời thoại của nữ diễn viên thần tượng trên phim…..

“Ta đã lừa em…”

“A Kí , ngươi bên ngoài có nữ nhân khác sao ?” nàng nhăn mặt hỏi hắn , khẩu khí có phần bất mãn .

Khanh! (hana : hình như là tiếng đồ vật rơi)

Đang ở thu dọn cốc chén trên bàn  , Trương Ngọc Mân nghe thấy thiếu chút nữa đã đánh vỡ chiếc cốc quý giá trong bộ đồ uống trà yêu thích của Thủy Kính .

“….” Quan Long Kí trừng mắt nhìn Trương Ngọc Mân đang cố nhịn cười , nhưng chỉ chớp mắt đã quay lại vẻ ôn nhu an ủi vợ yêu .  

“ Không có! Ta thề là không có!” Hắn lại trừng mắt nhìn Trương Ngọc Mân liếc mắt một cái , làm cho nàng nhanh chóng lui ra ngoài .

Vội vàng đem xe đẩy đẳy khỏi phòng khách , đi xa khỏi cửa Trương Ngọc Mân không nhịn nổi bật lên tiếng cười to .

Cuối tuần dạo gần đây luôn có một vở kịch kiểu “nỗi sầu nhà giàu” , tất cả thật giống như muốn làm đại lão bản của nàng chân tay luông cuống , sắc mặt khó coi , chắc cũng phải đến mấy ngày a .

Kết thúc luôn là đại ông chử sau vài ngày trầm mặc chịu không nổi đã phải nói ra ba chữ kia …..

A a a! Nhìn đến cảnh đại ông chủ bị ép đến đỏ mặt , đỏ cả cổ ,mất hết hình tượng đại ông chủ nói ra ba chữ “ta yêu em” thật buồn cười nha ! Ba chữ này thật cực lỳ thú vị .

Đối với ai cũng có thể “hô phong hoán vũ” nhưng cũng chỉ có thể dơ cao hai tay đầu hàng cô vợ yêu bé nhỏ mà thôi .

Trở lại phòng bếp , đem sự việc nói cho mọi người nghe , một đám người làm cười hi hi ha ha ầm ĩ cả lên , to gan cá cược xem ông chủ lần này “trụ” được mấy ngày …

“Có điều ….Ông chủ rất thông mih , sẽ không bao giờ “biểu diễn” trước mặt chúng ta đâu !” Đầu bếp giọng nuối tiếc vì không thể xem kịch hay nói .

“Đúng a!!”  Mọi người cùng phụ họa .

“Thật tiếc là không thể mang máy quay xuống dưới quay lại nha .”

Dù sao , chuyện nam chủ nhân thể hiện tình cảm yêu đương với nữ chủ nhân cũng vẫn là thú “tiêu khiến” vô cùng thú vị của đám người làm trong Quan gia nha .

Hana: haha đám người làm này hay thật…..ta chẳng có gì để xi poi hết….có gì ta sẽ thông páo nhứ……ta muốn đi ngủ a….buồn ngủ quá…cháu ta đã tiến triển tốt hơn rồi , thật may qua , hôm nay ta cũng đã được nhìn thấy nó , tuy một thân băng kín thật đáng thương nhưng đúng là đã có sinh khí hơn rất nhiều . thật mong có thể sớm chuyển lên khoa nhi , chỉ cần lên được khoa nhi là sẽ an tâm . cố lên….tâm trạng tốt sao lại cứ buồn ngủ thế này nhỉ ???? hắc hăc..

18 thoughts on “[GCTTPCT] Chương 4.2

  1. chắc là TK k iu Cánh Bằng mấy, nhưng mừ nể bố mẹ a này nên nhận lời CB. ta thix A Kí hơn. hihi. thank nàng

  2. Hix hix may quá, không có “bi kịch” gì hơn~~~~ May mà chỉ nói đến 2 anh chị kia từ nhỏ có hôn ước, chứ không có nói tỷ rất yêu cái ông anh kia aaa, có khi tỷ chỉ xem như anh trai chứ không phải tình cảm yêu đương aa! Hé hé
    Thanks ss ạ

  3. Gạo nấu thành cơm, lại còn cắm điện hâm nóng mấy lần.

    Chà, ngộ xem tác giả sẽ xào xáo thành món gì lạ đây?

    * lại ngồi lì* gia chủ, xin miếng nước nào

    • *chạy đến dâng trà*
      dạ em mời thịt đông uống nước ăn bánh ạ
      *cười cười , dấu dao sau lưng, đợi đông ca uống nước trứng mê hồn tán rùi làm thịt*
      haha

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s