[HĐ] Sói Cưỡi Ngựa Tre tới (Phượng Hoàng Vặt Lông Không bằng gà) - Trừu Phong Mạc Hề

[SCNTT] Chương 11

Sói cưỡi ngựa tre tới
Tác giả: Trừu Phong Mạc Hề

                                                   Chương 11

Edit: mèo đầu heo

 

Trước khi Tiểu Bạch kết hôn một ngày, nàng bắt đầu thu dọn lại đồ đạc, nói phải dọn sạch đem đến nhà thẳng nam kia ở, muốn nói cái gì lưu luyến chia tay cũng là giả bộ, ngồi xe gọi điện lên mạng, bất kể thứ gì còn sợ không tìm thấy người? Đơn giản đã không còn cơ hội kiếm cơm, khiến cho ta có chút thật phiền muộn.

Tiểu Bạch đi, gian nhà dưới lầu tựa hồ như thật yên tĩnh.

Sáng sớm ngày đính hôn, ta ngủ dậy bắt đầu tìm quần áo, đang lục lọi thì nhảy ra cái quần cộc hoa, cầm lên nhìn, vô cùng oán hận, vứt thẳng một cái vào thùng rác ở xó nhà, thề sau này sẽ không bao giờ mặc nó nữa.

Gội đầu tắm rửa ăn cơm trưa, thay đổi cả người một bộ quần mới đúng mức, suy nghĩ với bộ dạng này nếu trốn đến một xó ăn thì chắc là không vấn đề gì, liền mang theo quà biếu đi đến khách sạn.

Thời điểm tới đây, dường như đã có không ít người, ta uốn thẳng lưng, bày ra dáng vẻ một chuyên gia cười chúm chím, bước chân đi vào bên trong, rút  thiệp mời trong ví ra đưa cho người tiếp khách ở cổng suy nghĩ Tiểu Bạch đính hôn quả là rất sa hoa.Ta nhìn thấy bạn bè của nàng cứ nhìn ta từ trên xuống dưới, lại nhìn thiệp mời, chần chừ một chút làm động tác xin mời.

Ta suy nghĩ chính mình không có mặc quần cộc, làm sao lại nhìn ta như thế hả, chờ ta đi vào đại sảnh liền hiểu được.

Buổi sáng ngày hôm đó Lã Vọng Thú chính là nói với ta như thế này, “Nhớ ăn mặc ngay ngắn một chút.”

Buổi tối ngày hôm đó Tiểu Bạch chính là nói với ta như thế này, “Ăn mặc phải hơi ngay ngắn một chút.”

Thế nhưng bọn họ đều quên nói cho ta, cái gì gọi là ngay ngắn, hoặc là nói, bọn họ quên nói cho ta định nghĩa ngay ngắn là gì.

Nhưng có thể khẳng định một chút, định nghĩa ngay ngắn của bọn họ tuyệt đối bất đồng với ta.

Đầu tiên nói về không ngay ngắn, ta cho rằng không ngay ngắn đại khái là như lần đầu tiên ta gặp Lã Vọng Thú, trên người mặc áo lông, nửa người dưới mặc quần cộc, cho nên ta thấy, ngay ngắn chính là ăn mặc chỉnh tề, tóc chải mượt.

Bất quá……. Bọn họ dường như không phải như vậy, ta đi vào trong đại sảnh đàn ông thì mặc âu phục giày da đang bao vây lấy những người phụ nữ mặc lễ phục lộng lẫy dáng người lả lướt, đầu óc ta vang dội một tiếng sét, nếu như nói định nghĩa bọn họ ngay ngắn là như thế, như vậy cái “không ngay ngắn” khi lần đầu ta gặp Lã Vọng Thú được định nghĩa ra sao đây.

Ngay khi ta nghẹn họng nhìn trân trối, đột nhiên bị người vỗ vai, ta quay đầu nhìn, chính là cái người thanh niên hôm ngày lễ tình nhân cho ta uống nước lọc, “Thật đúng là ngươi à” Hắn giật mình nói.

Ta cũng có chút giật mình, hắn không phải là phục vụ quán rượu kia sao?

“Ngươi là người bên nào? Tiểu Bạch hay là Duy Chính.” Hắn hỏi.

Duy Chính, dường như là thẳng nam kia, ta nghĩ một chút, “Là bạn của Tiểu Bạch……..”

“À……..” Hắn giật mình tựa hồ hiểu ra, chép miệng, “Quả nhiên là bạn của Tiểu Bạch, quả nhiên không giống người bình thường.”

“Cám ơn đã khen ngợi…….” Ta cười đến mức vô cùng xấu hổ, “Tiểu Bạch ở đâu?” Cái trường hợp này hình như không thích hợp với ta, mau mau tìm người nhanh tặng quà còn ăn no.

“Ở đằng kia.” Hắn cười nói chỉ tay sang một bên, “Chốc nữa tán gẫu tiếp a.”

“Đúng đúng đúng, trò chuyện tiếp.” Ta cười mỉa quay đầu sang hướng bên kia mang theo quà tặng, trong lòng thầm nhổ nước bọt, cái gì trò chuyện tiếp với ngươi đồ đại đầu quỷ!

Rất rõ ràng, bình thường ta và Tiểu Bạch ăn mặc không sai biệt lắm, thế nhưng ngày hôm nay nhìn trước mặt ta nhất định không thua gì cành hoa lê và hoa hải đường, ai dám nói ta liền cùng người đó tranh luận.

Bất quá hình như Tiểu Bạch cũng không để ý hình dáng kỳ quái của ta, nói vài câu, thẳng nam kia liền xị mặt đưa nàng đi, ta hiện tại cũng coi như hiểu rõ Tiểu Bạch vì chứng minh con mắt chọn đàn ông của nàng rất tốt cùng nàng tuyệt đối hòa hợp, chẳng qua ý nghĩ trong đầu vừa chuyển, ta lại nhìn chăm chú trên người đàn ông kia tựa hồ không hợp với ta.

Thế nhưng là không thể so với, cho dù người ta hòa hợp thế nào thì cũng trở thành một đôi, mà ta đây? Hình như là càng ngày càng cách rời.

Chầm chậm cầm một chén đồ ăn đứng lên, bỗng nhiên cảm thấy đằng sau có một trận oán khí, quay đầu nhìn thấy Hoàng sóng thần  nghiêm mặt đen sì, “Làm sao vậy?” Ta cười nói, ngày đó ai đã nói sẽ không vì đàn ông mà ủ rũ?

“Dạ dày ta đau.” Miệng nàng lẩm bẩm một câu, cầm lấy chán rượu đứng bên cạnh ta, xem ra là đả kích không nhỏ, đổi lại như mọi ngày Hoàng sóng thần đã sớm đi khắp nơi cùng người ta xã giao, làm sao mà lại đứng ngây người ở cũng một chỗ với ta thế này.

“Anh ngươi đến đây?” Ta hỏi một câu.

“Ngày mai đến, xem chừng là muốn cắm rễ lâu dài.” Hoàng sóng thần thở dài nói.

“Ở chỗ nào?” Ta đối với vấn đề này còn quan tâm hơn.

“Ai biết hả, hắn nói sẽ tự tìm phòng thuê.”  Hoàng sóng thần hạ cái chén xuống khoảng không, “Ngươi yên tâm, ta sẽ không tự rước phiền toái vào cho bản thân mình, ta sẽ không nói đâu.”

“Chị em tốt chị em tốt!” Ta cầm tay nàng phe phẩy, chỉ còn kém chưa cho nàng một cái hôn nồng nhiệt.

Hoàng sóng thần ngăn tay của ta, “Đừng….. Khiến cho chúng ta trở nên quen thuộc như vậy.”

Ta bất mãn vẩy tay, đột nhiên trông thấy hai người từ cổng đi vào, giống như ngày đó tay trong tay, thân mật mà đi đến, Lã Vọng Thú mặc âu phục màu xám bạc, bên cạnh là người con gái tao nhã đang cười nói cái gì đó, sau đó thấy bọn họ đi qua Tiểu Bạch nói chuyện, xem ra ta thấy cái người con gái đó và Tiểu Bạch có vẻ rất thân mật, ta lại mơ hồ, đến tột cùng đây là cái mối quan hệ phức tạp gì đây?

Quay đầu lại nhìn, đã không nhìn thấy bóng dáng của Hoàng sóng thần đâu, ta nhìn lại chính mình quần jeans áo khoác trắng, nhìn sang bên kia thấy Tiểu Bạch cùng người phụ nữ kia mặc lễ phục váy màu đen, chậm rãi lui về một xó xỉnh.

Đột nhiên ta nhớ đến cái quần cộc hoa hướng dương của ta, nghĩ đến nó bị ta lãnh đạm nhét vào thùng rác, nếu như hiện tại ta cũng như thế, ta đột nhiên cười, ta hà tất gì phải trách Lã Vọng Thú luôn luôn nói ta mặc quần cộc hoa, kỳ thật cho dù ta có không mặc nó, vẫn như cũ không thoát khỏi hình tượng quần cộc hoa đáng khinh.

Mà đau xót lớn nhất của ta chính là, ta bị một người đàn ông nho nhã hạ gục.

Khi ta đang miễn cưỡng cười, Lã Vọng Thú đã đi tới, “Không phải ta đã bảo ngươi ăn mặc ngay ngắn một chút sao?”

“……” Ta vẻ mặt hắc tuyến, đã trốn đến trong này旮旯, hắn còn có thể phát hiện ta.

Lã Vọng Thú dường như nhìn thấu ý của ta, khóe miệng gợi lên một tia cười xấu xa, “Vốn là không nghĩ tìm được ngươi rồi, không nghĩ tới ngươi xuất chúng siêu phàm, muốn không chú ý đến cũng khó khăn.”

“Đa tạ quản lý chú ý ta.” Ta cố gắng cong khóe miệng cười gượng, nhìn thấy từ xa cái người phụ nữ kia mặc váy ngắn cũn cỡn đang cùng Tiểu Bạch nói giỡn, cảm thấy trong dạ dày trống rỗng toàn chua xót, ta nghĩ là ta đói bụng. Ta cầm lấy cái bánh mì trên bàn đồ ăn Pháp, mũi ta cay cay, trong mắt hơi ướt át………

“Ngươi……” Lã Vọng Thú nhìn ta tựa hồ không biết nói gì.

Ta đem một miếng bánh mì cắn vào trong miệng, hai mắt đẫm lệ nhìn Lã Vọng Thú, “Ta……. Răng……”

Lúc này một người phục đã đi tới, nhìn ta xấu hổ cười, “Tiểu thư à, đây là dùng để trang trí, không phải để ăn.” (=)))

“A…….. Trang tríhả.” Ta cười vô cùng rối rắm, “Ta chính là đang cắn cắn xem cái này là cái gì, đã nhìn ra được, nhìn ra được………” Ta vội chạy nhanh đem cây gậy trả về chỗ cũ.

“Chờ chút…” Khuôn mặt người phục vụ kia càng khó coi, “cho ta đi, để ta lau trước đã…….”

“Được được…….” Ta nhìn chất lỏng trên gậy, 囧.

Phía sau là tiếng cười bỡn cợt, không cần nhìn là đã biết Lã Vọng Thú, tuy rằng tiếng cười mang theo châm biếm, thế nhưng hắn cười rộ lên trông thật là đẹp mắt, khiến cho trong dạ dày ta càng thêm chua xót khổ sở, hắn ngay cả cười cũng là một người đàn ông tao nhã, mà ta ngoáy lỗ mũi thì chỉ là Tiểu Kê đáng khinh.

End chương 11.

9 thoughts on “[SCNTT] Chương 11

  1. bạn kê thjiệt là mất mặt aizzz rớt dãi ra gậy =)) bó tay

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s