[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

[BĐÔXNT] Chương 1.3

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: hana

Chương 1.3

Bà thật sự có thể chứ?

Nụ cười nửa miệng của Lí Duẫn Trạch hôm bàn điều kiện đột nhiên cứ quanh quẩn bên tai.

Đương nhiên, cô nhất định có thể, tuy rằng đã đợi ba ngày mà vẫn chưa có cơ hội xuống tay, hành tung của “con mồi” là do chính tay Lí Duẫn Trạch cung cấp, cô không cần lãng phí tinh lực đi quanh tìm người, quan trọng hơn chính là cô chủ cần đem được người từ quán cà phê ở khách sạn lên trên phòng, cũng chỉ mấy tầng lầu, cũng không có gì là khó!

Đúng vậy, chỉ cần con mồi xuất hiện, trời xanh đúng là không phụ người có lòng, cuối cùng cơ hội của cô cũng đã đến….

Ý nghĩ trong đầu xẹt qua, cô nhìn thấy con mồi đứng dậy rời vị trí, hình như là đang muốn đi toilet. Không dám chần chờ một giây, cô vội vàng rời khỏi đại sảnh khách sạn đuổi theo, đúng lúc này anh đột nhiên chuyển đến một không gian bên cạnh toilet, chắc đây là khu vực riêng cho khách gọi điện thoại a.

Đây đúng là cơ hội tốt mà ông trời ban cho cô a, cơ hội bắt người đã thành công đến sáu phần a.

Cô hít sâu, lẳng lặng canh giữ bên ngoài, đợi anh nói chuyện xong, đưa điện thoại vào túi quần cô liền lập tức đi vào, lấy vật phẩm chuẩn bị sẵn đưa vào thắt lưng của anh. “Thật xin lỗi, tôi không muốn làm tổn thương anh, chính là muốn mời anh đi cùng đến một nơi, sẽ không xa, ngay trên tầng của khách sạn thôi.”

Sau một lúc lâu, đối phương từ từ nói “Tiểu thư, cô có biết hành vi của mình lúc này có tên là “Bắt cóc” không?”

“Giờ tôi không thể nói, đợi vào phòng tôi nhất định cho anh một lời giải thích hợp lý.”

“Cô trước hãy giải thích rõ ràng, tôi sẽ suy nghĩ xem có nên cùng cô phối hợp hay không?”

“Tôi hiện tại không có cách nào nói rõ mọi chuyện, đợi vào phòng tôi nhất định từ từ nói cho anh rõ mọi chuyện.”

“Nếu tôi không đồng ý?”

“Muốn biết nguồn gốc mọi chuyện, tôi tin anh sẽ đồng ý, còn nếu giải thích của tôi không hợp lý, tôi đồng ý nhận trừng phạt của anh.”

“Cho dù tôi không lên tiếng kêu cứu mạng, nhưng cô dùng phương thức này bức tôi lên tầng, khẳng định sẽ gây sự chú ý của bảo vệ khách sạn, còn nữa, chuyện “Ngọn ngồn gốc rễ” là kiểu dùng kẹo đường dỗ trẻ con, không thích hợp dùng với tôi a.”

“Chỉ cần anh giữ vững nụ cười, tôi tự có biện pháp không làm cho cảnh vệ chú ý.” Cô nháy mắt chuyển đến bên phải anh, đồng thời di chuyển “vũ khí” đến phần eo, mặt khác đưa tay ôm lấy cánh tay anh, đồng thời khiến anh có thể nhìn được mặt của cô.

Dùng sức nhìn một sát thủ như cô, anh nao nao, sau đó chậm rãi mỉm cười “Trên tay cô là dao thật hay là đồ chơi a?”

Trừng mắt, cô không tin nổi nói “Vấn đề này có gì buồn cười!”

“Không biết là dao thật hay là đồ chơi, ta đều đồng ý.”

Tuy người đàn ông này không có ý định phản kháng, có điều không biết sao lại thế này, cô cảm thấy được thái độ của anh thay đổi, trở nên vui vẻ, không những thế hình như còn có chút chờ mong cô “Bắt cóc” anh…. Loại cảm giác này thật quỷ dị!

“Cô không đi sao?”

“Đi a!” Tình thế đột nhiên phát triển thuận lợi khiến cô thật vui vẻ, chính là cô vẫn cảm thấy có một cảm giác bất an mãnh liệt…..đương nhiên chuyện bắt người này là có lý do, nhưng nếu cô không thể khiến anh ta hài lòng về câu giải thích của mình có khi nào sẽ bị anh ta cắn lại không, như thế rắc rối to a.

Không nên suy nghĩ bậy bạ, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, Lí Duẫn Trạch cũng cam đoan với cô, người này là bạn tốt của anh ta, hoạt động “Bắt cóc” này chính là muốn cho anh ta một bất ngờ thú vị…chuyện này mà xảy ra với cô, mặc kệ là bạn thân cô cũng sẽ đem chặt thành tám khúc, chuyện này thật sự là rất loạn…. Lạc đề rồi, nói tóm lại, Lí Duẫn Trạch nếu muốn chỉnh cô cũng không thể làm chuyện thiếu đầu óc này được.

Bọn họ đi vào căn phòng Lí Duẫn Trạch đã đặt trước, chính là không cũng không có chuyện gì phức tạp như cô tưởng tượng xảy ra, sự bất an trong lòng nhất thời lại đứng lên, chuyện này rốt cuộc là sao?

“Tôi phải xưng hô thế nào với cô đây?”

Anh ta không giống người đang bị bắt cóc, thoạt nhìn so với cô còn thong dong hơn, anh tao nhã tiêu sái đến sô pha ngồi xuống, con thoải mái bắt chéo chân.

“…..Chương Gia Phương.” Tỉnh táo lại, nói không chừng một lát Lí Duẫn Trạch sẽ mặc bộ đồ nhân viên phục vụ giả bộ đưa bánh ngọt đi vào… đúng vậy, cô đoán hắn là sinh nhật người này nên anh ta mới chơi loại trò chơi này.

“Tuy cô đã biết tôi là ai, nhưng tôi vẫn nên giới thiệu qua một chút, tôi là Bạch Vũ Đường, cô cũng ngồi xuống đi, sau đó giải thích rõ ràng tình huống hiện tại cho tôi.”

“Có một người bạn của anh muốn cho anh một sự ngạc nhiên.” Cô không tự nhiên ngồi xuống ở nơi khá xa anh.

“Bạn nào?”

“Anh ta nói muốn tạo cho anh một sự ngạc nhiên, vẫn là nên đợi anh ta xuất hiện đi.”

“Lúc này mới là đáng ngạc nhiên a, trong những người bạn của ta lại dám chơi trò chơi nhàm chán này với tôi a.”

“Gặp anh ta, anh sẽ không có cảm giác này a.” Cô cười khan vài tiếng. Đúng vậy, hiện tại cô cũng đãng có cảm giác này, Lí Duẫn Trạch có phải điên rồi hay không? Người đàn ông này có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, thoạt nhìn là biết một người đàn ông mạnh mẽ và khí thế bức người, có điều, điều quan trọng là dù chỉ là động tác đưa tay hay nhấc chân anh ta cũng làm rất tỉ mỉ, nhìn thế nào cũng thấy đây là một người đàn ông không thích nói đùa….

Không đúng, người nên nổi điên là cô mới đúng, khi Lí Duẫn Trạch đưa ảnh chụp cho cô cô liền cảm nhận được người này có gì đó khác thường, lập tức cô đã có chút do dự, chính là đã bị anh ta kích thích khiến cô bị mắc câu a.

Bạch Vũ Đường ngẩng đầu nhìn cửa phòng không hề động tĩnh, liếc mắt một cái “Người bạn kia của ra có phải là đã cao chạy xa bay rồi không?”

Sợ run một chút, cô nhanh chóng lấy di động gọi điện cho Lí Duẫn Trạch, chính là khi điện thoại thông lại chỉ nhận được thông tin anh ta đã tắt máy, trong nháy mắt cô cảm thấy trên đầu mây đen bao phủ. Chết chắc rồi….Thì ra, “Ngạc nhiên” mà Lí Duẫn Trạch nói đến căn bản là dành cho cô.

“Cô còn không thành thật thừa nhận đi, đây là phương thức để hấp dẫn sự chú ý của tôi. Đương nhiên, cô đã thành công, tôi đây là lần đầu gặp được một cô gái can đảm như cô.”

“Cái gì?” cô kinh ngạc hỏi.

“Không lẽ không đúng sao?”

Trừng lớn hai mắt, cô kích động thiếu chút nữa là muốn nhảy dựng lên. “Anh này có phải anh quá tự tin không? Cho dù người anh có dát vàng bốn con chín tiểu thư đây cũng không thèm a!”

Nghe vậy khoé môi anh ta hơi cong lên “Vậy cô giải thích thế nào về tình huống lúc này?”

Cô thật muốn hét lên một tiếng chói tai, sự tình sao lại diễn biến thế này đây? Nhịn xuống, nhịn xuống, giờ đây cô một sự trợ giúp cũng không có a “Tôi lưu số của anh lại, hôm nào tôi sẽ mang tên kia đến trước mặt anh, giải thích rõ ràng với anh.”

“Cô đừng nhầm, hẳn phải là cô lưu số của cô cho tôi chứ, tự tôi sẽ quyết định xử lý chuyện này thế nào. Tôi tin trí nhớ của cô không phải kém, chưa đầy một giờ trước chính mồm cô nói nếu không giải thích hợp lý được với tôi, cô sẽ để mặc tôi trừng phạt a.”

“Tôi… đấy là vì…”

“Cô nghĩ bắt tôi đến nơi này, tuỳ tiện tìm một lý do là có thể lừa dối được sao?” Anh không khách khí chặn lại lời cô “Đã phạm tội còn lấy cớ chối quanh, có nên dùng đến luật pháp không đây?”

“….” Từ nhỏ đến lớn cô luôn là người làm người ta á khẩu không nói nên lời, giờ thế nào lại đến lượt cô không nói thành lời a?

“Cô lưu cho tôi tư liệu cơ bản về cô, tên họ, địa chỉ, công ty, quan trọng nhất là số điện thoại di động.”

Cô không cam lòng cắn môi, lấy trong túi xách ra giấy bút, nhanh chóng viết cho anh những điều anh yêu cầu.

Anh nhìn thoáng qua, sau đó lấy điện thoại ấn dãy số trên giấy, ba giây sau di động trên tay cô đổ chuông, anh vừa lòng gật đầu, đem tờ giấy gấp lại bỏ vào ví da, “Đừng quên lưu số của tôi vào danh bạ, tôi sẽ liên lạc với cô sau, cô được gọi phải đến ngay.”

“Gọi phải đến ngay?”

“Tôi là muốn dự phòng trường hợp cô viện cớ thoái thác a.”

Chương Gia Phương hung hăng trừng mắt, “Tôi không phải là người không có trách nhiệm.”

“Tôi cũng không biết được cô là người thế nào.”

Đúng thế, người ta đúng là không biết cô, không có lý do tin tưởng cô… nói đi nói lại, mọi chuyện đều là do Lí Duẫn Trạch gây nên, dám giỡn mặt cô, nếu để cô túm được cô nhất định để anh ta sống không bằng chết!

11 thoughts on “[BĐÔXNT] Chương 1.3

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s