[HĐ] Không Kết Hôn Cũng Được - Lộ Khả Khả

[KKHCĐ] Chương 1.1

   Không kết hôn cũng được

   Lộ Khả Khả

edit: ss Bích Dao

    Chương 1.1

    Gặp quỷ!

    Hắn thật sự là gặp quỷ rồi!

    Trên hàng ghế từ ven bờ cát, Diệp Cương đứng bật dậy, trợn mắt nhìn nữ quỷ cách đấy mười thước.

    Nói  đúng hơn là đầu của quỷ nữ!

    ở ngay tại bụi cây tất kia, đầu của quỷ nữ đang vươn lên, xoay tròn sang bên phải rồi lại biến mất.

    Cứ như thế lặp đi lặp lại mấy lần.

    Dưới ánh sáng đèn điện của khách sạn Minh Nguyệt làm cho nữ nhân tóc dài kia như tỏa ánh hào quang, ngũ quan thanh tú, khí chất xuất chúng. Nếu cô không phải là quỷ thì hắn khẳng định đó là một nữ nhân rất xinh đẹp.

    Nhưng nếu cô nàng là quỷ, dù có xinh đẹp đến mấy cũng không ích gì.

    Diệp Cương đột nhiên rùng mình, nheo mắt nhìn lại xem có phải nữ nhân kia đang chơi một trò đùa dai nào đó?

    Nhưng càng nhìn, hắn lại càng thấy sợ, hai chân giống như bị đóng đinh chôn chặt xuống mặt đất.

    Nếu nữ nhân kia đang đùa ai đấy thì khi quay đầu động tác cũng sẽ phải hơi cứng nhắc, nhưng nữ quỷ này lại vô cùng thoải mái, tự nhiên như nước chảy mây trôi.

    Diệp Cương bỗng toát mồ hôi lạnh, dù hắn đang mặc bộ vest dạ vô cùng ấm áp mà vẫn thấy tay mình nổi da gà.

    Hắn xưa nay không tin quỷ thần, hồi ở Đài Loan xây dựng khách sạn, bình thường cũng chỉ là nhập gia tùy tục: dâng hương một cách đơn giản. Đến Nhật Bản này kiếm cơm, hắn vui vẻ bỏ qua thủ tục này (thắp hương). Thế mới biết là thủ tục của người Hoa khi xây khách sạn không thể nào bỏ qua đươc…. Nếu không … khách sạn sẽ có quỷ!

    Cái  đầu quỷ kia cứ xoay trước, xoay sau, rồi xoay vòng tròn là có ý gì? Liệu có phải ám chỉ rằng cô ta bị chết đuối ở dưới ao sau khách sạn, đến bây giờ than mình vẫn ở dưới đó? Hay đang muốn tìm kiếm người giúp cô ta giải oan? Hay chỉ đơn giản là đang giả thần giả quỷ, dọa người ta sợ đến vãi tè ra?

    Diệp Cương nuốt nước bọt, đôi môi mím lại thành đường thẳng, hắn bỗng nhiên đứng dậy, cố gắng bước về phía nữ quỷ kia: hắn phải giải quyết vấn đề ma quỷ này!.

    Dù  sao, Diệp thị tập đoàn muốn xây dựng khách sạn ở Nhật bản này cũng đã xem hướng, xem người (để xây), giờ đây mà chuyện ma quỷ này đồn thổi ra ngoài thì làm sao mà làm ăn được?

    Huống chi, hắn còn muốn xây thêm vài cái khách sạn có ưu thế thương mại ở Nhật Bản để trợ giúp người của mình nhận được chức Chủ tịch của Hội khách sạn mới tại đại lục nên hắn không cho phép những tình trạng này đến quay nhiễu được.

    Diệp Cương có khuôn mặt nghiêm khắc, hai hàng lông mày rậm, không giận mà uy, thần thái của hắn giống như ông ba bị chuyên dọa trẻ con.

   Hắn kiên quyết bước về phía nữ quỷ, tuy trông có vẻ kiên cường nhưng thật ra cũng cố thấy được vẻ miễn cưỡng. Hắn không muốn đàm phán với quỷ, nhưng dù sao quỷ cũng đã từng là người, chắc cũng không đến nỗi gây khó dễ cho hắn.

    Chẳng qua, đây lại là Nhật Bản, hắn nên cùng quỷ nói tiếng Trung, tiếng Nhật, hay là tiếng Anh?

    Diệp Cương cách xa chỗ nữ quỷ mười bước, quyết định trước tiên dùng tiếng Nhật để thăm dò đã.

    “Người kia, nếu thức thời thì hãy mau đi khỏi đây, nếu không đừng trách ta không nói trước” Diệp Cương khẽ quát một tiếng.

    Nữ nhân giơ chiếc quạt lông lên, lộ ra đôi mắt sáng long lanh, lưu chuyển như nước.

    Đôi mắt trong sáng, như không nhuốm chút bụi trần nào của cô làm Diệp Cương sửng sốt, hắn kinh ngạc nhìn cô..

    Âm thanh của nữ nhân mềm mại lãng đãng trong không gian, giống như một đĩa hát đang chậm rãi phát:

    “Vì sao lại đuổi tôi đi?” Cô dung tiếng Nhật hỏi lại.

    “Bởi vì người với quỷ là kẻ thù của nhau, ngươi không nên quấy rầy khách trọ ở  đây” hắn phụng phịu nói, hai gò má hơi run rẩy một chút.

    Cô  gái yên lặng nhìn hắn. Đột nhiên, cái đầu bỗng vươn lên.

    Diệp Cương vội vã lùi lại phía sau, ánh mắt trở nên hung ác, xuống tấn, đôi tay thủ thế âm dương chưởng, hoàn toàn sẵn sàng chiến đấu.

    Ôi trời, cô nàng này không phải là chỉ có mỗi đầu: cổ, bả vai, cánh tay, thắt lưng, chân đều đã lộ ra.

    “Tôi cũng là khách trọ ở đây, tôi không quấy nhiễu ai cả” Thư Dĩ Nhu chậm rãi trả lời, ánh mắt đánh giá nam tử đang giận dữ trước mặt.

    Nhìn hắn đầu tóc cắt cao ráo, đầy nam tính, đôi mày rậm rịt đang nhướng lên (mày rậm chứng tỏ rất nóng tính!), cách dùng từ ngữ chuẩn xác, sâu sắc đầy lý trí. Đây đại biểu cho loại người sẽ không từ thủ đoạn nào miễn là làm cho hắn thành công.

    Diệp Cương trừng mắt nhìn lại cô một lần nữa, ánh mắt dò theo khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sáng như ánh trăng, tóc dài đến thắt lưng, tuy cô mặc bộ quần áo bông rộng thùng thình nhưng vẫn lộ ra đôi chân nhỏ xinh.

    “Cô là người?” hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi, lời vừa nói xong bỗng thấy mình ngu ngốc biết bao!

    “Tất nhiên rồi.” Thư Dĩ Nhu mỉm cười, gật đầu.

      Diệp Cương nhìn cô gái đang chậm rãi gật gật đầu, đôi mày rậm nhíu lại, toàn thân vẫn cứng nhắc, cố nén giọng hỏi:

    “Cô vừa nãy làm cái gì thế?”

    “Tập Yoga.”

    “Thế tại sao chỉ thấy mỗi cái đầu?”

    Thư Dĩ Nhu cảm thấy để giải thích thì rất lâu nên cô xoạc hai chân xuống, đến khi hai chân được xoạc cho thẳng, rồi úp sấp thân trước, từ bụng đến ngực dán trên mặt đất, động tác mềm mại như hoa nở.

    Diệp Cương thở dốc vì kinh ngạc, nhìn cô chậm rãi quay đầu từ trái sang phải, hắn thật muốn phát bệnh! Sao lại có thể coi việc người ta tập Yoga với quỷ thành một, hắn nhất định điên mất rồi.

    Diệp Cương giận tối mặt, khóe miệng giật giật. May mà xung quanh đây chỉ có hai người hắn và cô gái này, nếu không người ta sẽ cười hắn đến thế nào?

    “Ừm, lần sau cô đừng ở nơi này giả thần giả quỷ dọa người nữa, may mà tôi lớn mật, nếu không sẽ lại gây ra hiểu lầm” Diệp Cương thản nhiên nói.

    “Anh sợ quỷ ư?” Thư Dĩ Nhu cảm thấy vô cùng thú vị.

    “Cô không sợ à?” Diệp Cương bực bội, lần đầu tiên bị nữ nhân chê cười là nhát gan.

    Diệp Cương sắc mặt càng xấu, hận không thể làm ra bộ dáng hung thần ác sát, dọa người ta sợ đến tè ra quần.

    Chỉ có điều cô gái kia nhìn hắn không chớp mắt, đôi mắt to, trong sáng, tóc dai tung bay trong gió, nhẹ giọng thốt:

    “Thật muốn xem quỷ có hình dáng thế nào!”

    Diệp Cương thân mình chấn động, lại bị hoảng sợ.

    “Cô dừng đánh trống lảng” hắn tức giận nói.

    Cô gái im lặng một lát, đôi mắt chớp chớp, rất lấy làm lạ hỏi?

    “Anh luôn luôn tức giận như vậy à?”

    “Tôi nói lại lần cuối, lần sau cô dừng có trốn ở đây làm mấy cái động tác kỳ quái dọa người kia nữa” Diệp Cương không còn kiên nhẫn được nữa, ra lệnh.

    “Thật ra, chỗ này của khách sạn rất tốt, lần sau tôi vẫn muốn đến đây” cô thật thà trả  lời.

    Diệp Cương trợn mắt nhìn cô, rất muốn đem cô nhốt lại, nhưng không thể vì hắn phải tuân theo: khách hàng là thượng đế!

    “Tùy cô” hắn nói rồi đi nhanh ra ngoài.

    “Anh…” cô gọi với theo hắn.

      Diệp Cương dừng dừng chân, có ý đợi.

      Một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín……

    Hắn thầm đếm đến chín, để xem cô ta có thể nói gì, nhưng không thấy. Hắn hơi nhếch môi, tiếp tục bước tiếp.

    “Anh nên tập thả lỏng cơ thể mình một chút” Thư Dĩ Nhu nói.

    Diệp Cương thấy lạnh toát sống lung, cả người chợt cứng nhắc như tảng đá.

    Cô  gái này thật là thần thông quảng đại!

    Hiện tại hắn đang chịu rất nhiều áp lực và trách nhiệm nặng nề, gia tộc đang vô cùng trông đợi vào hắn để tạo nên thành tựu vẻ vang.

    “Không cần cô quản” Diệp Cương trầm giọng vừa quát vừa tức giận đi nhanh về phía trước, quyết định càng cách xa cô nàng càng tốt.

    Một cô gái xa lạ lại có thể nói với một người mới quen biết như hắn một cách than thiết như vậy không tự thấy là rất kỳ lạ à? Dù cho cô có theo chế độ tự do của Nhật Bản cũng thế.

    Nhưng khi vừa bước ra khỏi khu hoa viên, Diệp Cương không kìm đươc, quay đầu nhìn lại cô một chút.

    Cô gái xoay lưng về phía hắn, mái tóc dài ngang lưng nhẹ bay bay, trong bộ quần áo mềm mại màu vàng nhạt rộng thùng thình ấy nhẹ nhàng bước đi, rời khỏi hoa viên ngược với hướng của Diệp Cương.

    Diệp Cương không nhịn được cười, hắn dựa hẳn người vào tường cười đến dàn dụa nước mắt. Gặp quỷ, hắn sao lại có thể nghĩ đến ma quỷ cơ chứ? Dù sao toàn bộ chuyện đêm nay không thể trách mình hắn được! vì cô gái kia đâu có giống người đâu!

…………..Thanks ss Bích Dao……………..

22 thoughts on “[KKHCĐ] Chương 1.1

  1. aizzz, chuyện này kể ra thì dàj lắm, 3 ngày 3 đêm chả hết nhưg nój chug từ chữ lườj mà ra*chấm chấm nc mắt*

    • hum nay mới thứ hai mà em đòi nghỉ đến cuối tuần à, không….. cho em nghỉ đến thứ 6, thứ 7 giao chương 10 nữ nam nhân, tuần sau bắt đầu làm bộ yêu người đến từ phương xa, như thế là nhân nhượng với em lắm đấy, hoàn đi rùi ta làm ebook tặng em :)) *chớp chớp mắt*

  2. sabj chak nàng onl nhìu nen bi cat mang chu jì,+ luoj thj dung là!
    haiz! Ta cung co 1 thoj nhu the day! Nhan ket qua djem mà shock lun. Híc, the là phaj djeu chjnh laj. H thj ok rùj!
    châc! Thuj nàng a! Co gang len*vo vai an ui*

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s