[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

[BĐÔXNT] Chương 2.2

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: hana

Chương 2.2

Vừa nhìn thấy anh, Chương Gia Quân không phải sợ hãi mà là nổi giận. Thật vất vả mới loại bỏ được anh ta ra khỏi đầu, anh ta làm gì lại chạy đến a? Không những thế lại chọn thời điểm sáng sớm, cô mới tỉnh ngủ, cơn tức này không nhỏ đâu?

Bạch Vũ Đường dựa lưng vào xe, cười như không cười hỏi “Không khí rời giường của em thật nghiêm trọng a?”

Đúng vậy, cô khi rời giường thật nghiêm trọng, người nhà và bạn bè đều biết thì không nói, đằng này lại là người khiến cô không thể chịu được nhìn thấy.

Bởi vì làm công việc thiết kế đồ dùng văn phòng phẩm, ông chủ lại hài lòng về sáng tác của cô nên thời gian đi làm rất thoải mái, chỉ cần tam tiếng công việc hàng ngày hoàn thành là được. Mà cô lại là người có tiêu chuẩn con cú, thường xuyên quá nửa đêm mới lên giường, chưa bao giờ dậy lúc sáu giờ sáng, lúc này đây tâm tình của cô sao có thể tốt đây?

“Đây là chuyện của tôi, anh không cần xen vào. Anh đến đây làm gì?” Cô khoanh tay trước ngực, hoàn toàn biến mình thành Mẫu Dạ Xoa.

“Em quên chúng ta có một món nợ còn chưa tính toán rõ ràng sao?”

“Đầu óc tôi hiện tại không tỉnh táo, cũng không nhớ được chuyện này.” Đối với cô mà nói, giờ phút này giấc ngủ là quan trọng nhất, mọi chuyện đều là chuyện râu ria.

“Đợi chúng ta ăn sáng xong, uống cà phê xong chắc lúc ấy đầu óc của em cũng đã tỉnh táo đi.” Anh nghiêng người giúp cô mở cửa xe.

“Bên kia đường có hai cửa hàng bán đồ ăn sáng đã mở của.” Ý nói đi ăn sáng không cần đi xe.

Anh đóng cửa xe, nhún vai tỏ vẻ tôn trọng quyết định của cô “Nếu em thích ăn ở đấy thì chúng ta từ từ ăn và thảo luận về quan hệ tương lai của chúng ta, tôi đương nhiên không có ý kiến.”

“… Cái gì mà “thảo luận về quan hệ tương lai” a?” Cô còn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nhưng trong lời nói của anh có lộ ra tin tức khiến cô có chút sợ run như cầy sấy.

“Thời gian càng lâu người càng nhiều, em thật sự muốn ở trong đấy thảo luận sao? Tôi nghĩ trước hết vẫn nên tìm nơi nào đó yên tĩnh ăn bữa sáng, sau đó chúng ta từ từ thảo luận.”

Anh lại một lần nữa mở xe, cô chần chờ một chút sau đó không cam lòng ngồi lên xe. Không còn cách nào khác, những cửa hàng ở gần đây đều biết cô, cô không muốn “chuyện tư” biến thành “chuyện công”.

Ba mươi phút sau, anh mang cô đến một quán cà phê trong khách sạn, lúc này cơn buồn ngủ của cô đã hoàn toàn tiêu tan.

“Anh hình như rất thích đến khách sạn này.”

“Tôi làm việc tại khách sạn, quan sát khách hàng cũng là một trong những công việc của tôi.”

Cô đã hiểu, khó trách Lí Duẫn Trạch nắm rõ hành tung của anh ta như thế, chắc là biết anh ta làm ở khách sạn, hơn nữa có thói quen cố định về thời gian sẽ đến quán cà phê quan sát khách hàng.

“Anh không phải muốn tính toán sổ sách với tôi sao?”

“Tôi nghĩ trước hết cứ ăn sáng đã.”

Đúng vậy, phải ăn sáng mới có sức lực để tập trung tinh thần đối phó với anh ta.

Cô luôn luôn coi trọng bữa sáng, cho rằng bữa sáng phải ăn thật quý tộc, cái này đại khái là “một ngày ở bên thần” cho nên mẹ cô hay trêu cô, chỉ có lúc ăn sáng mới giống con gái, còn thời gian khác không biết là giống ai? mẹ nói là giống “Phụ nữ lớn tuổi có chồng”, cô lại cho là “Nhà nghệ thuật.”

Bữa sáng ở khách sạn khác với bên ngoài, chính là độ tinh xảo của các món rất cao, kết hợp với khung cảnh tao nhã, mỹ vị liền tự nhiên cũng thăng cấp. Cô vô tình ăn vô cùng thích thú, sau đó cũng quên luôn người ta đang tới tìm cô tính sổ.

Bạch Vũ Đường uống cà phê, lẳng lặng nhìn cô – cô có khuôn mặt trái xoan, lông mày đẹp và một đôi mi thật dài, đôi môi đỏ hồng giống một quả hồng đào mê người, cái mũi nho nhỏ thật cá tính, có điều cái đặc biết nhất chính là  đôi mắt khiến người ta mê muội kia, mắt của cô tuy rằng không lớn nhưng bên trong lại phát ra một loại tia sáng có thể soi thấu lòng người.

Sau khi đã ăn no, chuẩn bị uống cà phê, Chương Gia Quân mới phát hiện người đàn ông trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình.

“…. Anh nhìn tôi làm gì?” Cô sao thế này? Tim sao lại đập nhanh thế này chứ?

“Không thể nhìn sao?”

“… Chẳng lẽ không ai nói với anh, nếu không có chuyện gì thì đừng nhìn lung tung sao?” Dừng lại… không phải, tim cô đập không thể ngừng lại, aa… muốn giết người à, phải tính táo lại thôi. Cô từ nhỏ chính là mỹ nhân trong lời hàng xóm, mặc dù đi đến đâu cũng nhận được ánh mắt ái mộ của đàn ông con trai, nhưng lúc này cùng lắm anh ta cũng chỉ là đang đánh giá cô một chút…. Nhưng rất kỳ quái, ánh ắmt của anh sao lại làm cho cô tâm hoảng ý loạn thế này.

“Chúng ta nói chuyện yêu đương đi, lấy chuyện kết hôn làm điều kiện đầu tiên.”

“Ách?” Cô còn đang giống con nai vàng ngơ ngác, không có cách nào tiêu hoá hết những lời vừa rồi của anh.

Anh đẩy người về phía trước, hình như rất cao hứng nhìn đến bộ dạng ngây ngốc của cô, “Doạ em sợ sao?”

“… Anh cho rằng doạ người ta sợ chết đáng nhìn lắm sao?” Cô đột nhiên cảm thấy mình giống một người ngu ngốc, vừa rồi đảm bảo nhìn cô rất buồn cười đi.

“Tôi xin lỗi nếu đã doạ đến em, có điều đây không phải là đang đùa, mà là sự thật.” Chậm một chút, anh lại thận trọng nói “Chúng ta nói chuyện yêu đương trước đi.”

Cô giống như bị một trận bão tuyết quét qua, nháy mắt toàn thân đông lạnh thành băng, chính là thân thể lại giống như cô gái lần đầu tham gia vũ hội, trái tim đập liên hồi khiến người ta lo lắng có thể sẽ nhảy ra khỏi ngực hay không…. Không biết qua bao lâu cô rốt cuộc cũng nói được một câu “Anh đừng có làm loạn.”

“Tôi tin tưởng em là một người sâu sắc, chắc chắn em biết là tôi đang nói thật.”

“…. Tôi sao lại nói chuyện yêu đương với anh?”

“Bởi tôi với em chính là “nhất kiến chung tình”, nghĩ muốn cùng em nói chuyện yêu đương.” {hana: bó tay Đường ca}

“…ách! Anh là đang đóng phim truyền hình sao? Đừng làm loạn, tôi không có hứng thú làm nữ chính của anh đâu.” Trên mặt anh ta đúng là không tìm được một chút nào ý đùa vui, nhưng cũng không thể khẳng định là anh ta đang nói thật.

“Em không tin nhất kiến chung tình?”

“Nếu là xem phim thần tượng, tôi nhất định tin.” Bởi vì chuyện này dễ dàng chấp nhận hơn a.

“Em có nhiều tiêu chuẩn.”

“Đây là đương nhiên, đời thật và phim truyện là hai thái cực khác nhau, hai thế giới khác nhau, như thế nào lại có thể có cùng tiêu chuẩn đây?”

“Tôi tin là có nhất kiến chung tình, vì chuyện này đã xảy ra với tôi.”

Người đàn ông chết tiệt này, hại tim cô vất vả lắm mới đập bình thường lại giờ lại đập liên hồi! “…. Tôi nhìn anh đến tám phần là điên rồi, anh rốt cuộc là muốn làm gì?”

“Tôi cũng biết chính mình có khuynh hướng nổi điên, có điều đây cũng không phải là vấn đề quan trong, quan trọng là chúng ta nói chuyện yêu đương đi.”

Không biết chống đỡ thế nào cô đành trừng mắt liếc anh một cái, đứng dậy định bỏ của chạy lấy người, anh lại nhanh tay bắt được cô, dùng ánh mắt ý nói cô ngồi xuống, cô không thèm nhìn anh, ý muốn rút tay về, có điều vì tay anh nắm quá chặt nên cuối cùng đành thoả hiệp ngồi xuống.

“Chúng ta đến để nói chuyện yêu đương, em sao lại có thể bỏ chạy như thế.”

“Anh hiện tại là muốn dùng chuyện ấy uy hiếp tôi sao?” Cô lạnh lùng cười, khiêu khích nhướn mày “Nếu tôi không đồng ý?”

“Trong tay tôi có chứng cớ, em không có quyền quỵt nợ.”

“Chứng cớ… Anh là đang nói để đe doạ tôi sao?” Đúng vậy, đến chín mươi chín phần trăm là đang doạ người, cô tuyệt đối sẽ không mắc mưu!

“Em đã quên tôi làm việc ở khách sạn sao? Con người của tôi làm việc gì cũng cẩn thận, vì tránh để em quỵt nơ, tôi đã đem hình ảnh ngày đó chụp lại sao thành phim âm bản, tránh tình trạng em muốn lật lọng, hay em muốn đến toà án sao?”

“Anh… Anh nói thẳng đi, anh cuối cùng là muốn gì?”

“Tôi muốn cùng em nói chuyện yêu đương.”

“Được, nói chuyện yêu đương thì nói chuyện yêu đương, không lẽ tôi lại sợ anh?” cô bất cần nói.

“Tôi cũng không phải sài lang hổ báo gì, em đương nhiên không cần sợ tôi, tôi cam đoan với em, tôi sẽ tận lực đối xử tốt với người yêu của mình.”

“Anh không cần dùng hết sức….. ý của tôi là, chuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng, nếu không phải thật sự thích một người thì không để toàn tâm toàn ý đánh đổi mọi thứ vì đối phương, cho nên chuyện này anh không cần phải hết sức, chỉ cần thật lòng là được rồi.” Sao tự nhiên cô phải chột dạ như vậy? Rõ ràng anh ta nửa tháng không có tin tức, đột nhiên xuất hiện lại nói muốn nói chuyện yêu đương, bất cứ ai nghe xong nhất định cho rằng trong này có điều dối trá, cô đơn muốn tìm người vui đùa mới là chuyện thật…. Chính là ánh mắt của anh ta lại khiến cô áy náy, giống như mọi chuyện không giống với sự nghi ngờ của cô.

“Được, vậy cứ đợi thời gian chứng minh xem tôi có phải là người chân thành hay không.”

“Đúng vậy, thời gian có thể chứng minh tình cảm của một người là thật hay không.” Đúng vậy, thời gian có thể vạch trần mục đích chính của anh ta, cô chỉ còn cách nhẫn nại đợi chờ đáp án thôi.

Cô rất muốn kiên nhẫn đợi đáp án, có điều sau khi về nhà càng nghĩ cô càng cảm thấy không đúng.

Cô có phải điên rồi không? Sao lại đi đồng ý nói chuyện yêu đương với anh ta chứ? Hiện tại với cô điều quan trọng nhất chính là tìm cho mình một đối tượng mà có thể dễ dàng ly hôn để gả đi, mà không phải cùng một người đàn ông xa lại nói chuyện yêu đương…. Tuy rằng hắn đưa tay nhấc chân bộ dạng đều tao nhã, khí chất vượt trội trăm phần trăm không có gì chê trách, có điều đối với cô mà nói, anh ta vẫn chỉ là một người đàn ông xa lạ mơ hồ mà thôi.

Mặc kệ nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, Chương Gia Quân hết nằm xuống rồi lại ngồi lên, hết nhảy xuống giường đi đi lại lại rồi lại ngã trở lại giường lăn qua lăn lại…. cô một phút cũng không thể bình tĩnh lại được.

27 thoughts on “[BĐÔXNT] Chương 2.2

    • hihi.không sao đâu ạh.em chỉ là tò mò thui nên mún đọc trước.hihi mà chờ mới thú vị chứ chị ha? em ủng hộ chị.blog của chị toàn truyện thú vị àh.thanks ss

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s