[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

[BĐÔXNT] Chương 3.2

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: hana

Chương 3.2

Trong khi Bạch Vũ Đường rời đi thì Chương Gia Quân đang ngồi trong chăn vỗ vỗ trán. Anh như thế nào có thể làm thế? Quá bất ngờ, ít nhất cũng phải để cô chuẩn bị tâm lý chứ, cô mới không để ý một chút mà… trời ạ! Cô đang nghĩ cái gì, đáng lẽ cô phải lên án anh vô sỉ mới đúng chứ, đằng này lại oán giận anh không thông báo cho cô, cho dù anh có nói ra thì cô có cảm thấy chuyện anh hôn cô là chuyện được phép không?

Loại cảm giác này thật sự khiến người ta chán ghét, đột nhiên trong lúc đó, anh hình như đã vượt qua phòng tuyến của cô mà cô hoàn toàn không phát hiện ra, cô cuối cùng có thể như lời anh nói… sẽ yêu anh?

Chương Gia Quân lắc đầu. Không có gì ràng buộc, mà cái kia cũng chỉ là nụ hôn chuồn chuồn lướt nước, không đến mức làm cho thế giới của cô biến đổi được. {hana: chuồn chuồn lướt nước ý chỉ hành động hời hợt, không đạt được chiều sâu đáng có}

Nhất thời cảm giác thoải mái ấm áp lưu lại người cô suốt đêm.

Đây là cuộc họp gia đình của Bạch gia, thành viên trong Bạch gia đều có mặt đông đủ, lúc này mỗi người đều cố gắng để mình có thể ở gần người có quyền lực nhất trong Bạch gia – Bạch đại lão gia, bởi vì biểu hiện của họ hôm nay có thể thay đổi địa vị của họ trong gia tộc, chỉ có gia đình Bạch Vũ Đường là ngoại lệ, Bạch Vũ Đường luôn không đếm xỉa gì mà chỉ nằm ở ghế ngoài sân phơi nắng đọc sách.

Anh thoải mái tự tại bày ra bộ dáng tự tin cao ngạo, có điều những người này cũng không biết, để có ngày hôm nay anh cũng đã phải trả giá, mà so với người khác sự trả giá này còn khốc liệt hơn. Hoàn cảnh đã đưa đến cho anh cơ hội nhưng nếu muốn đứng vững, không bị người khác làm dao động chính là phải dùng thực lực của bản thân.

Lúc này có một hương nước hoa nồng đậm bay đến, Bạch Vũ Đường không tự giác nhíu mày. Tuy nói phụ nữ dùng nước hoa cũng là một loại lịch sự, có điều sao không thể chọn một loại có hương thơm nhẹ nhàng một chút sao? Phụ nữ Bạch gia không lẽ sợ người ta không chú ý hay sao mà phải cố gắng để bản thân có thêm hương vị, nghĩ chỉ cần thế có thể tăng giá trị tồn tại của bản thân sao?

“Anh luôn nhàn nhã như vậy sao?” Hà Hi Nhiên dựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch cạnh sân phơi nắng, chắn ánh sáng của Bạch Vũ Đường, thì ra hương thơm đậm đặc là trên người cô.

Có điều người đọc sách hoàn toàn không di động ánh mắt, chỉ là nét mặt càng lúc càng nhăn lại. Sao lại là cô ta? Anh rõ ràng biết cô gái này không thể xuất hiện trong cuộc họp gia tộc, cô nhất định đã chiếm được tình cảm của ông nội, nói cách khác, Hà Hi Nhiên đã chính thức là cháu dâu được ông nội anh tuyển chọn, lúc này chỉ cần anh gật đầu là hôn sự có thể tiến hành.

“Tuy rằng anh đã là người kế nghiệp công khai của Bạch gia nhưng anh cũng không lo lắng địa vị của mình bị uy hiếp sao?”

Anh có lo lắng không? Có, đã từng. Có điều, anh hận cảm giác bị người khác đè đầu cưỡi cổ, bản thân đi nói xấu người khác, cái này không phải là rất khó chịu sao? Bởi vậy, anh làm mình mạnh mẽ, cố gắng tự thân tiến lên, tiền vốn cùng tài sản hiện giờ không cần sự che chở của gia tộc, thế giới của anh cũng không sụp đổ nổi.

“Tôi nghĩ, anh khẳng định không để họ vào mắt, đây là đương nhiên, bọn họ căn bản không sánh được với anh, có điều không cần khinh địch, cẩn thận nuôi hổ hoạ thân.”

Bạch Vũ Đường vẫn không buồn hé răng, anh có nuôi hổ hay không cũng là chuyện của anh, liên quan gì đến cô?

“Anh không phải là quá thất lễ sao!” Mãi không nghe anh đáp lại, Hà Hi Nhiên giận dữ giật cuốn sách trong tay anh “Nhìn tôi một mình lảm nhảm anh cảm thấy đáng xem lắm sao?”

“Tôi cũng không nói lời khinh bỉ, nếu chịu không nổi cô có thể chạy lấy người.”

Anh vươn tay, cô chần chờ một lát sau đó mới không cam tâm tình nguyện trả lại sách cho anh, khi anh nhận lại sách lại đem đặt lên bàn trà. Có con tiểu ma tước bên cạnh lải nhải không ngừng anh cũng không thể đọc sách a.

Anh lấy điện thoại nội bộ gọi vào phòng bếp, kêu nhà bếp chuẩn bị hai phần trà xanh cùng điểm tâm nhẹ.

“Anh không tò mò vì sao tôi lại ở đây?”

“Tôi không muốn biết.”

“Anh thật sự không lịch sự.”

“Cô không phải mẹ tôi, vấn đề này không đến phiên cô lo lắng.”

“Anh… quên đi, tôi rốt cuộc hiểu được vì sao bên cạnh anh lại vắng vẻ như thế, anh đúng là người đàn ông khiến người khác không thoải mái.” Hà Hi Nhiên tao nhã đến ngồi trên một chiếc ghế khác cạnh bàn trà.

Đúng thế, anh quả thật biết cách làm thế nào để những người xung quanh mình tự động rút lui, dù sao từ nhỏ cái anh muốn không phải là lấy lòng người khác, mà chính là muốn làm người lãnh đạo cả gia tộc.

Lúc này người hầu bưng trà và bánh lại, Hà Hi Nhiên tự động giúp hai người châm trà, tiếp theo tự thưởng cho mình một chiếc bánh bích quy chocolate hạnh nhân, gật đầu khen ngơi, đồng thời cầm một chiếc đưa đến cho anh.

“Cái này rất ngon, anh cũng nến thử xem.”

Bạch Vũ Đường có chút đăm chiêu liếc mắt một cái, sau đó uống trà.

Cô nhún vai, đưa bánh lên miệng, thật là ngon a!

Sau khi đã ăn uống thoả mãn, cô lại bắt đầu chủ động tấn công anh “Hôm nay tôi xuất hiện ở đây chắc anh cũng đoán được tôi đã nhận được sự tán thành của người nhà anh, lúc này chỉ còn lại anh, anh hay thận trọng suy nghĩ một chút về chuyện kết hôn của chúng ta đi.”

“Vấn đề này không phải chúng ta đã sớm nói xong rồi sao?”

“Chúng ta kết hôn là chuyện đại hỉ, chuyện này không phải rất tốt sao?”

“Cái gì mà đại hỉ? Ít nhất tôi là đương sự cảm thấy không vui mứng, mà cô không phải cũng thế sao?”

Hơi giật mình, cô khoa trương cười ha ha “Tôi không vui mừng, vì sao lại muốn gả cho anh?”

“Lí do này chỉ mình cô biết.”

“Lí do của tôi rất đơn giản, tôi là cô gái có mắt nhìn, hiểu được giá trị của đàn ông.”

“Thật đáng tiếc, cô cũng không phải là cô gái mà tôi muốn nắm bắt.”

“Cô gái kia có tồn tại thật không?”

“Tôi không phải đã nói, phép khích tướng với tôi không hiệu quả sao.”

Xoa xoa cằm, giọng cô hơi trầm ngâm “Anh chính là người nối nghiệp của Bạch gia trong tương lai, trong lòng anh có người phụ nữ của mình, Bạch gia không một ai phát hiện, chuyện này có thể sao? Cho nên tôi thật sự hoài nghi cô gái này có tồn tại hay không.”

“Chẳng lẽ cô nghĩ rằng ông nội tôi sẽ cài cơ sở ngầm bên người để giám thì nhất cử nhất động của tôi sao?” Bạch gia không một ai dám làm trái ý của ông nội anh, chính vì thế sao ông nội lại phải tốn sức xắp xếp người bên người anh đây?

Anh đùa cợt nhếch miệng cười “Cô có thể đi mật báo.” Tuy biết ông nội sẽ không làm mấy chuyện nhàm chán náy, nhưng không nhắc tới không có nghĩa là anh không có phòng bị, anh làm việc luôn xem xét trên dưới, đúng thế.

Hai tay Hà Hi Nhiên gia nhau đặt trên bàn trà, cả người hơi nghiêng về phía trước thấp giọng nói “Tôi cũng không phải là người không có mắt nhìn, cũng không muốn lãng phí tâm tư lên một người mà trong lòng đã ngập bóng người con gái khác. Chỉ cần anh có thể chứng minh người con gái anh muốn nắm bắt có tồn tại, tôi nguyện ý rời đi, ngược lại, nếu cô gái kia hoàn toàn không tồn tại, anh không được phép ngăn cản tôi tiếp cận anh.”

Đây là phép khích tướng, nhưng lúc này đây lại khiến anh cảm thấy hứng thú “Vì sao lại muốn nhìn thấy cô ấy?”

“Anh không muốn làm cho mọi người có được niềm vui lớn thì cũng phải cho tôi biết tôi đã thua bởi tay ai chứ.”

“Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị của cô.”

“Chúng ta lấy trà thay rượu cạn một ly, thật vui vì chúng ta có thể đạt được hiệp ước.” Cô bưng chén trà lên, Bach Vũ Đường làm như không thấy, không có hứng thú cùng cô chơi trò chơi, không quan tâm tới cô nàng tự đắc này.

23 thoughts on “[BĐÔXNT] Chương 3.2

  1. haha.chị hiên nhi này mặt dày gớm.sao anh vũ đường lúc ở nhà lại khác so với ở cùng chị phương gia thế nhỉ?

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s