[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

[BĐÔXNT] Chương 4.3

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: hana

Chương 4.3

Thật không phải nhìn đông ngó tay, cảnh tượng hiện lên ngay trước mặt – ngồi ăn cơm dã ngoại trên thảm cỏ, trên cao là trời xanh mây trắng, trời trong nắng ấm, bên cạnh để một cái giỏ, bên trong có trà chiều và điểm tâm, phía trước có một người đàn ông bộ dạng đẹp trai lạnh lùng đang chơi trò ném đĩa với chó nhỏ…. Cái này thật sự là rất tuyệt, ai lại không hài lòng đây?

Đúng vậy, có điều vì sao cô và Bạch Vũ Đường lại ở cùng một chỗ?

Chương Gia Quân thở mạnh, lúc cô quyết định nhận con chó nhỏ lưu lạc anh tặng thì cũng phải đoán ra rồi cũng sẽ có chuyện này chứ – Bạch Vũ Đường lấy danh nghĩa thăm chó nhỏ để gặp cô, nếu cô cự tuyệt thật sự không có lý do gì thoả đáng.

Hai người tự nhiên lại bắt đầu khôi phục tình trạng “hẹn hò”, thời gian buổi tối bình thường giờ đã không đủ. Tóm lại, vì sức khoẻ của chó nhỏ nên chó nhỏ cần được vận động, anh đương nhiên có lý ho hợp tình hợp lý xuất hiện trong thế giới của cô.

Hai tay ôm đầu gối kề sát trước ngực, ánh mắt của cô không tự giác đi theo Bạch Vũ Đường, đây là lần đầu cô nhìn thấy anh mặc trang phục nhẹ nhàng như vậy, anh mặt đồ thể thao cảm giác thật khác lúc anh mặc âu phục thẳng thớn, nhìn qua đúng là có chút khác thường, có điều thật là kỳ quái, sự cao ngạo trong anh cũng không giảm tí nào.

Cô đối với loại đàn ông cao ngạo luôn nhíu mày khó chịu, có điều với anh cô hoàn toàn không này sinh cảm giác này, ngược lại cô lại cảm thấy được đây đúng là một loại mị lực của anh…. Xong đời, cô quả thật đã động tâm.

Lúc này, một người một chó đột nhiên từ phía trước chạy đến, một ngồi một nằm sấp bên trái bên phải cô.

“Da Da chắc mệt chết đi.” Chương Gia Quân yêu thương sờ sờ đầu chó yêu.

Thấy thế, Bạch Vũ Đường nhịn không được oán giận, “Anh cũng mệt muốn chết, sao em không quan tâm anh?”

Hai bên má cô thản nhiên đỏ bừng, cô cố ý lườm anh một cái, “Anh người to lớn như vậy chắc không phải vô ích chứ, vận động có một chút mà kêu mệt muốn chết rồi sao?”

“Công bằng một chút a, nếu không phải thể lực của anh tốt thì làm sao có thể chơi đùa với cái tên dư thưa sinh lực kia lâu như thế đâu?” Anh lướt qua cô sờ sờ tai Da Da.

“Da Da ăn ngon, ngủ ngon, mỗi ngày sớm muộn gì đều có người cùng chạy bộ, đương nhiên tinh lực dư thừa.” Cô vì con mèo nhỏ lần trước bệnh mà chết khóc đến hoa tàn nhuỵ rữa, mỗi người trong Chương gia đều có cho mình một ký ức mới về cô, cho nên hiện tại mọi người thống nhất, chỉ cần Da Da khỏe mạnh là được, có điểu nếu không có chế độ vận động điều độ thì Da Da sẽ biến thành heo béo mất.

“Nó thật là hạnh phúc!” Anh vốn là người được người khác cực kỳ hâm mộ thế nhưng lại không nhịn được mà ghen tỵ với một chú chó nhỏ.

“Anh nhặt được nó ở đâu?”

“Đây là một người bạn của anh nhặt được!” Nói chính xác là anh sai người của anh đi nhặt. Anh không am hiểu mấy chuyện nhỏ nhặt này nên đương nhiên chỉ có thể dùng tiền để giao cho người khác giải quyết rồi. Người của anh bản lĩnh cao cường, tìm người còn không khó huống hồ là tìm một con chó nhỏ lưu lạc, chuyện này chỉ ba ngày đã xử lý xong xuôi.

“Anh làm sao biết được tôi thích chó nhỏ?”

“Em không phải đã nói qua sao?”

“Tôi không có, tôi nói rồi, tôi không hề nuôi thú, sao lại có thể nói chuyện này với anh?”

“Vì sao lại không nuôi thú cưng?” Anh thật tinh tế dời sang chủ đề khác.

Cô kể ra chuyện năm trước nhặt được con mèo nhỏ bị thương, cô thật sự yêu thích nó, có điều một hôm ba cô mang mèo nhỏ ra ngoài đi giạo, không cẩn thận bị lạc mất mèo nhỏ, cô biết được khóc lóc ầm ĩ, ngay cả ba già cũng bị cô khóc mắng, sau lại được hàng xóm Lí Duẫn Trạch tìm lại được, tuy có trở về nhưng một tháng sau cũng bị bệnh rồi chết.

Đây là lần đầu cô cảm nhận sâu sắc được việc sinh mệnh yếu ớt và mong manh thế nào, chuyện sống chết nằm trong tay chúa trời, cho nên còn sống thì nên cảm ơn, nên biết quý trong sinh mạng của chính mình.

“Thì ra là có chuyện như thế.” Anh nhớ lần thứ hai anh gặp nàng chính là hôm sinh nhật Lí Duẫn Trạch, sau khi vui chơi thoải mái, say tuý luý, mọi người mới bàn xem ai sẽ là người lái xe, Lí Duẫn Trạch đột nhiên hét lớn lên, nói anh ta đã xắp xếp một lái xe rất tốt, sau đó liền gọi điện gọi cô đến.

Lúc ấy cô nổi giận đùng đùng đi taxi đến, vừa thấy Lí Duẫn Trạch liền hung hăng mắng chửi, “Nếu không phải tôi thiếu ông một phần ân tình thì hôm nay ông chết trong tay tôi!”

Nếu cô giống như những cô gái ôn nhu xung quanh Lí Duẫn Trạch thì hẳn anh đã xếp cô vào hàng những cô gái ham giàu sang phú quý, đem cô trục xuất khỏi trí nhớ của anh, nhưng cô lại là một cô gái mạnh mẽ và có cá tính, khiến cho anh không thể nào quên được.

Chương Gia Quân cũng không biết anh nói “Có chuyện như vậy” là có ý gì, tiếp tục kể chuyện “Tôi nếu ngay từ đầu thật lo lắng không biết mình có thể chăm sóc tốt cho Da Da hay không, có điều thật là ngoài ý muốn, không đến hai tuần nó đã có thể dũng mãnh trở thành một chú cún biết trông nhà.”

“Bởi vì em thật lòng quan tâm nó.”

“Đây là do người nhà tôi đồng tâm cố gắng mới có kết quả này.”

Da Da hình như cũng hiểu hai người bọn họ đang nói về mình, khẽ động thân mình, lùi đến bên chân cô.

“Nhóc con này đúng thật là biết cách làm nũng nha.” Bạch Vũ Đường hoàn toàn không có biện pháp không chế sự ghen tỵ trong lòng.

“Đúng thế, nó nửa đêm còn nhảy lên giường, ngủ ngay dưới chân của tôi.”

“Nó không phải giống cái sao?” Sắc mặt anh hơi đổi. Anh chính là lo lắng tình huống này, còn đặc biệt căn dặn nhân viên, sao lại có thể có chuyện xảy ra?

Cố nén ý cười, cô đứng đắn gật đầu “Đúng vậy, nó là một cô bé thích làm nũng.”

Loại cảm giác này thật khiến cho người ta uể oải, anh tuyệt đối không thể cùng một con chó tranh giành người yêu, đành phải oán giận cô “Nhóc con này chính là bị em làm hư!”

“Tôi chính là thích chiều nó.” Chương Gia Quân vuốt vuốt đầu Da Da, Da Da nửa tỉnh nưa mơ rất ăn ý chuyển động theo động tác của cô, chú ý thấy sắc mặt anh càng lúc càng nghiêm trọng, cuối cùng cô không nhịn được mà phì cười thành tiếng, lập tức nhận được cái trừng mắt của anh, cô vội vàng đổi đề tài “Thời tiết tốt như vậy nên mang theo dụng cụ vẽ, như vậy tôi có thể thuận tiện vẽ gì đấy.”

“Nếu đối tượng em vẽ là anh, anh liền giúp em có được dụng cụ vẽ.”

“Tôi vẽ anh để làm gì?” Cô cười cười nhướn mi nhìn anh.

“Em nghĩ rằng anh dễ dàng để người khác lấy làm mẫu lắm sao, đây chính là đặc quyền anh trao cho em.”

Cô trừng mắt nhìn anh nửa ngày, chỉ nói được một câu “Người đàn ông này thật cuồng vọng!”

“Anh thừa nhận, đây là tính cách anh được dạy dỗ từ nhỏ đến lớn, nhưng sau khi gặp em, đã cố gắng cải thiện rất nhiều.”

“Như vậy mà kêu là đã cải thiện nhiều?” Cô không dám tin trừng lớn hai mắt nhìn anh.

“Em cảm thấy anh thật đáng ghét không?”

“…Vô cùng đáng ghét.” Cô thiếu chút nữa không phản ứng kịp, anh sao lại có thể đổi chủ đề nhanh như thế!

“Nếu không phải là đã cải thiện nhiều thì em chắc chắn sẽ nghiến răng nghiến lợi nhìn anh, hận không thể vặn gãy cổ anh!” Anh có thể thuận lợi thoát khỏi những lần xem mắt vì anh là người quá cuồng vọng, tự cao tự đại. Phụ nữ tuy rằng muốn ngồi lên đỉnh cao nhưng cũng khó có thể chịu được cảnh bị anh dày xéo dưới gót chân.

Lâm Mẫn Chi luôn cười bộ dạng của anh thật là người vô cùng tàn ác, may mắn thay anh vẫn có một ưu điểm, đó là anh rất có nghĩa khí, rất biết chiếu cố người một nhà.

Thì ra thế “Không tồi, anh đối với bản thân đúng là rất hiểu biết đi!”

“Không ai hiểu mình hơn chính mình, trừ những người không dám đối mặt với bản thân.”

Đúng vậy, người không phải không hiểu bản thân, mà là không muốn hiểu, không dám đối diện, đáng tiếc đại bộ phận mọi người đều chọn cách chạy trốn, trốn tránh khuyết điểm của mình, chính là tự coi mình là người tốt mà thôi.

Không biết vì sao? Cô đột nhiên cảm thấy được người đàn ông trước mặt mình thật là một người hoàn hảo suất khí, nếu hiện tại có bút giấy trong tay cô nhất định muốn lưu lại bộ dáng này của anh.

“Anh thích ánh mắt em nhìn anh lúc này, thật chuyên chú.”

Chương Gia Quân đỏ mặt vội vàng quay đầu, yếu ớt nói “Nếu anh thật sự có thể kiếm được đồ nghề để vẽ thì tôi sẽ miễn cưỡng để anh làm nhân vật chính trong tranh.”

Bạch Vũ Đường lập tức nhảy dựng lên, chạy biến đi đâu đó một chút rồi quay lại, có điều, giờ anh cũng không có cách nào mang đến dụng cụ vẽ cho cô, đây là đương nhiên, bởi vì xung quanh công viên không có một cửa hàng văn phòng phẩm nào.

“Chúng ta trước cứ uống trà chiều đi, một giờ sau, Da Da phục hồi tinh lực dồi dào muốn hoạt động gân cốt, đến lúc đấy dụng cụ vẽ của em cũng được đưa đến.”

“Anh đi đâu tìm dụng cụ vẽ?” Anh rõ ràng mới rời đi có một chút mà.

“Anh trả tiền cho người bán hàng rong bên ngoài công viên, người ta tự giúp anh mua tất cả.”

Cô nghe thế cảm thấy khó chịu nhíu mày, người đàn ông này có gì là không dùng tiền không? “Anh trả cho người ta nhiều hay ít?”

“Thời điểm này em không cần so đo những tiểu tiết đấy.” Anh vặn thắt lưng, lấy đồ ăn dã ngoại bày ra, “Anh đói bụng quá, chúng ta trước ăn cái này trước đi.”

Quên đi, hôm nay tâm tình cô rất tốt, chuyện này cũng không cần so đo, có điều về sau phải từ từ dạy bảo anh, cần kiệm cũng không phải là keo kiệt, mà chính là một đức tính tốt của con người.

14 thoughts on “[BĐÔXNT] Chương 4.3

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s