[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

[BĐÔXNT] Chương 4.4

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: hana

Chương 4.4

Khuyết điểm khiến cô không vừa mắt nhất ở một người xem mắt lúc trước, chỉ không cẩn thận đã thành oan gia ngõ hẹp, khiến cho tâm trạng của mình biến thành không thoải mái.

Loại tình huống này cô nên xử lý thế nào đây?

Làm như không thấy những chuyện trong quá khứ? Chuyện này giống như mình là người độ lượng nhưng thật ra lại hẹp hòi, tuy rằng cô không để ý bình luận của người đời, có điều vạn nhất có người cáo trạng bẩm báo với cha mẹ cô, cô liền bị cha mẹ thuyết giáo một bài dài, nói cô là chị cả, là tấm gương của các em, phải chú ý cử chỉ ngôn ngữ của mình, đừng khiến người ngoài chế giễu.

Sự hỏi han ân cần kia là gì đây? Cô không có hứng thú, mà người ấy đại khái cũng không vui vẻ cùng cô giao tiếp, bọn họ thật sự là không hài lòng về nhau, cho dù ngoài mặt tươi cười, nhưng cuối cùng vẫn là ném cho nhau những cái nhìn ác cảm, nhưng đến cuối cùng là ai khiêu khích muốn phá tan không khí thì cũng chưa ai biết rõ ràng.

Làm sao bây giờ? Cái này không thể thực hiện được, cái kia cũng không thông, chẳng lẽ cô liền biến thành kẻ ngốc ở giữa đường thế này sao?

Cô còn chưa có kết luận, Lí Duẫn Trạch thái độ khác thường tiến lại đây, trên mặt biểu tình giống như đã bị đả kích lắm.

“Uầy, bà nuôi chó khi nào đấy?”

Giật mình, Chương Gia Quân lúc này mới nhớ đến mình đang mang Da Da đi tản bộ, “Tôi không nhất thiết phải báo cáo với ông đi.” Người đàn ông này thật sự là cười tươi quá đi, giống như chuyện nhà cô chỉ một lát là anh ta đã biết rồi ấy.

“Sau lần con mèo nhỏ bệnh chết xong, bà đã thề là không bao giờ… nuôi thú cưng nữa cơ mà?”

“Tôi không thể đổi ý sao…. chờ một chút, cậu làm sao biết tôi thề sẽ không nuôi thú cưng nữa?” Cô hoang mang nhướn mày nhìn anh.

Vẻ mặt của anh có chút không được tự nhiên “Hai nhà chúng ta tin tức tương thông, tai tôi cũng không phải điếc, cho dù không muốn biết nhưng sau cũng buộc phải biết a.”

“Chuyện này tôi lại càng không nói với người nhà.”

“….Bà khẳng định có nói, chính là bà đã quên.” {hana: nam chính nam phụ trong này người nào cũng dùng cách này là sao ta… làm như nữ chính ngốc lắm ấy….*suy nghĩ* mà đúng là ngốc thật, bị lừa mấy phát rùi mà… hắc hắc}

“Phải không?” Trí nhớ của cô cũng không phải tồi đi, sao lại có thể nói cho một người như cậu ta chuyện như thế chứ…. Nghĩ đến là thấy kỳ quái, cô nhớ rõ đã gặp qua khuôn mặt này, cũng nhớ rõ đã nghe qua cái tên ấy, có điều cô không làm sao đem hai người hợp lại một chô, nhóm bạn thân luôn giễu cợt cô, mới trước đây “liên tục xem mắt” khẳng định là đã bị loạn rồi.

“Hơn nữa, nếu bà không nói, vậy làm sao tôi biết?”

Đúng vậy, chuyện này khẳng định là từ miệng cô phun ra đi, có điều cô không thể nhớ là mình đã lỡ mồm nói chuyện này cho người khác, chỉ nhớ rõ cô đối với cái chết của mèo nhỏ hoàn toàn không nói với ai hết… Di? Không lẽ linh hồn của mèo nhỏ chạy đến báo mộng cho cậu ta? {hana: ách, tưởng tượng phong phú quá}

“Bà làm gì dùng ánh mắt quỷ dị đấy nhìn tôi?”

“Ông xác định là nghe được chuyện này từ nhà tôi sao?”

“… ai da! Chuyện này không quan trọng, tôi có chuyện tìm bà nhờ giúp đỡ.”

Lực chú ý nhanh chóng bị dời đi, cậu ta tìm cô nhờ giúp đỡ? Cô hơi nhíu mi, vừa nãy có phải cô nghe nhầm không?

Thấy vẻ mặt của cô, Lí Duẫn Trạch mở miệng “Bà không nghe nhầm, chúng ta tìm chỗ nào đó ngồi xuống nói chi tiết đi.”

Con người kia sao lại muốn tìm cô nhờ giúp đỡ? “Ông có phải bị ấm đầu không?”

“Tôi không ốm, đầu óc cũng hoàn toàn tỉnh táo, chúng ta đi uống cà phê, tôi mời.”

“Ông có chuyện nhờ vả đương nhiên là ông mời, chẳng lẽ tôi lại phải mời ông sao?” Cô hừ lạnh một tiếng, ôm lấy Da Da đang quấn lấy chân, bước đi trước, mục tiêu chính là quán cà phê duy nhất trong mười dặm quanh đây. {hana: Một dặm (mile)= 5.280 bộ (feet) vào khoãng 1.609 mét = 1km609}

Ba mươi phút sau, bọn họ đều đang thưởng thức một ly cà phê cùng một phần bánh ngọt.

“Nói đi, ông có chuyện gì muốn nhờ tôi?” Tuy rằng cắn người thì không nên mềm lòng, nhưng khoan dung chính là đức tính tốt không thể thay đổi của cô, không có cách nào khác, cô chính là rất khó bảo trì nghi lễ lịch sự với người đàn ông này.

“Tôi không phải muốn nhờ bà, mà chính là muốn mời bà giúp đỡ.”

“Hai cái này không phải là giống nhau sao?”

“Hai cái khác biệt rất lớn.”

Người đàn ông này đúng là quá mức thích so đo “Quên đi, tuỳ ông, tóm lại, trọng điểm ông muốn nói đến là cái gì?”

“Cuối tuần sau tôi phải tham gia một buổi tiệc của ông ngoại, ông ngoại quy định phải có bạn gái đi theo, muốn mời bà cùng tôi tham gia một chuyến.”

Doạ! Cả người cô kích động nhảy dựng lên, thật may Da Da đang ngủ bên ghế, bằng không nhất định bị cô doạ sợ “Ông có nói nhầm không? Muốn tôi cùng ông đi dự tiệc?”

“Tôi cũng là bất đắc dĩ, chính vì tiệc do ông ngoại tôi tổ chức nên không thể tuỳ tiện tìm một người bạn gái bên ngoài, vạn nhất đối phương hiểm nhầm ý của tôi không phải là tôi đã tự mình chuốc phiền toái lớn sao?”

Cô tức giận ném cho anh một cái nhìn xem thường, “Tôi đương nhiên sẽ không hiểu lầm chuyện ông đối với tôi có ý đồ gì khác, có điều nhà tôi còn có ba người nữa, hơn nữa so với tôi thì bọn họ thương lượng dễ hơn, ông sao không đi tìm họ?”

“Đây là ý của hai cô chú Chương a.”

“Chính ba mẹ tôi muốn tôi cùng ông tham gia tiệc sao?” Bọn họ có phải điên rồi không? Cũng không phải không biết bọn họ không bàn với mình mà chẳng lẽ bọn họ không sợ cô lợi dụng cơ hội này muốn gây hoạ…. Không đúng, cô không phải đã già sao, mấy chuyện kỳ quái cô cũng không biết, có điều, đẩy hai người bọn họ vào nhau hẳn là không phải chuyện tốt a.

“Hai cô chú chính là hi vọng bà nhân cơ hội này có thể câu được một con rùa vàng a.”

“Nói hươu nói vượn, ba mẹ tôi không phải là người như vậy, xem ra đến tám phần là do ông tạo áp lực đi.” Ba mẹ đương nhiên kỳ vọng con gái được gả vào nhà tốt, chính là bọn họ rất thực tế, biết chuyện môn đăng hậu đối là thế nào, câu được rùa vàng không nhất thiết là sẽ hạnh phúc, nhiều nhất cũng chỉ hi vọng đối phương có xe có công việc ổn định mà thôi.

“Tôi tạo áp lực làm gì? Tôi cảm thấy được Nhạc Nhạc nhất định hợp với tôi hơn là bà.”

“Đúng vậy, ông đi tìm Nhạc Nhạc đi.”

“Đã nói là lệnh của cô chú Chương rồi mà.”

Cô chút nữa là cười thành tiếng, người đàn ông này có phải khôi hài quá không “Lời ba mẹ ông ông còn xem như gió thổi qua tai, vậy ông để ý đến lời của ba mẹ tôi làm gì?”

“…. Bà thật dài dòng, còn không phải vì bà sao, bà không phải cũng đang vội vã tìm đối tượng để kết hôn sao? Đây chính là cơ hội tốt còn gì, còn có, lần trước ông ngoại tôi có hỏi bạn gái tôi là ai tôi lỡ nói là bà rồi, hiện tại không thể đổi người.” {hana: có toan tính….nghi quớ}

Cô không dám tin trừng mắt nhìn anh, người này lá gan không phải nhỏ đi “Tôi bây giờ còn chưa đồng ý vậy mà ông đã tự động đi nói cho ông ngoại ông biết!”

“Hai cô chú Chương đã cam đoan là bà sẽ đồng ý, với lại tôi biết bà không phải là người keo kiệt, ngay cả một chuyện nhỏ thế cũng không đồng ý giúp a.”

Ba mẹ cô có phải hơi quá đáng không, sao lại có thể làm loạn lên a? “Tôi không hẹp hỏi, có điều còn tuỳ xem là ai nữa, có người tôi không chịu được mà buộc phải cùng người ấy so đo, giống ông vậy.”

“Bà… Một câu thôi, bà cuối cùng có giúp không?” Nếu tiếp tục nói chuyện tiếp chỉ sợ anh lại bị cô làm cho tức chết mất thôi, vẫn là không cần phải lãng phí nước miếng.

Mím môi, Chương Gia Quân không cam lòng nói “Cà phê với bánh ngọt đã ở trong bụng, tôi còn nhổ ra được sao?”

Nghe vậy, Lí Duẫn Trạch lặng lẽ nhẹ thở ra “Ngày mai buổi sáng sẽ có người mang đồ đến cho bà.”

“Tặng cho tôi cái gì vậy?”

“Ngày mai rồi biết, tóm lại, đừng quẳng qua một bên mà phải lập tức mở ra.” Anh biết cô có thói quen không tốt, mặc kệ là thư hay bưu phẩm, nhận được thì cứ quăng qua một bên trước, đợi rảnh rỗi mới lần lượt mang ra xem, cô thường nói xử lý mọi chuyện phải ưu tiên chuyện gấp a.

Chương Gia Quân không cần gật đầu, trong óc bắt đầu tính toán, về nhà nhất định phải kháng nghị, ba mẹ cuối cùng là đang nghĩ cái gì? KHông lẽ thật sự hi vọng cô có thể câu được con rùa vàng hay sao? Mấy chuyện này nằm mơ còn có thể tin a, nghĩ đi, nếu ở trường hợp này cô làm nên trò gì để người ta chê người thì cũng không phải là quá tệ đi.

Hana: phù, hết chương 4… trân trọng giới thiệu với các tình yêu, sự ra mắt đầu tiên của bé junienguyen – jun nhé!! Em ấy sẽ phụ trách 2 chương 5 và 6 của truyện, mong mọi người ủng hộ bộ này và ủng hộ em ấy trong những bộ tiếp theo nhé !! *hun hun nè*

10 thoughts on “[BĐÔXNT] Chương 4.4

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s