[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

Ông xã – Chương 5.1

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: Jun (Junienguyen)

Beta: Hana

Chương 5.1

Như đã giới thiệu, sau đây sẽ là sự xuất hiện của jenienguyen *vỗ tay*

          Một buổi sáng sớm, Chương Gia Quân chuẩn bị tới công ty thì có người đưa đến đồ một đống bưu kiện liền thuận tay ném sang một bên, đi ra ngoài định mua bữa sáng, có điều Chương Gia Nhạc la hét ầm ỹ bắt cô mở ra, cô đành phải xem trong mấy hộp lớn nhỏ đó có bảo bối gì trước.

          “Ôi trời ơi!” Hộp vừa mở ra, Chương Gia Nhạc liền khoa trương  nuốt nước miếng, nhanh tay với đến bộ lễ phục lộng lẫy. Đó là một bộ tiểu lễ phục màu hồng phấn tràn đầy mộng ảo (jun: từ mộng ảo này là của tác giả hổng phải của em nha @@), thắt lưng đính kim sa lóng lánh, tay áo lá sen mềm mại, lưng áo cắt thấp, thân váy đính pha lê lấp lánh lay động lòng người, trông vừa sang trọng lại vừa cao nhã.

          Kế tiếp là một cái hộp nhỏ hơn, bên trong là một cái khăn lụa màu phấn hồng, mặt trên khăn thêu những bông hoa trắng nhỏ thanh lịch.

          “Anh ta cho chị cái này làm gì?” Chương Gia Quân nhận món quà này, hoàn toàn không vui thích.

             Chương Gia Nhạc nhịn không được nhìn cô một cái xem thường, bà chị này phản ứng quá là lạnh lùng đi! “Là đưa cho chị cả mặc khi tham gia bữa tiệc á.”

 “Tủ quần áo của chị cũng không phải không có gì thích hợp để tham gia tiệc.”   

“Chị điên rồi hả? Đây là bữa tiệc cao cấp, tủ quần áo chị toàn âu phục đâu có gì thích hợp đâu?”

          Cô không phục bĩu môi, “Tủ quần áo chị toàn âu phục thì có sao?”

          “Em không phải có ý đó, nhưng chính là chênh lệch tầng lớp, chị không thể phủ nhận cái đó được.”

“Thì sao? Là cậu ta nhờ chị giúp đỡ, cũng không phải chị buộc phải cùng cậu ta đi giúp vui, cậu ta nên chấp nhận quần áo của chị, không phải sao?”

          “Chị có nghĩ tới anh ấy có thật sự cần sự giúp đỡ của chị không à?” Thấy cô nhíu mi vẻ khó hiểu, Chương Gia Nhạc giải thích tiếp, “nói không chừng anh ấy là vì áy náy lúc trước, muốn lợi dụng cơ hội này bồi thường cho chị, cho chị tìm được rùa vàng mà thuận lợi đi vào lễ đường a.”

          “Đừng náo loạn, cậu ta đâu có biết chữ áy náy viết thế nào?”

          Thoáng một chút, cô không thể không đồng ý gật đầu. “Được rồi, trong từ điển của anh Lí quả thực không có hai chữ này.” (Jun: ôi giời Lí ca =.=)

          “Theo chị thấy, cậu ta căn bản là muốn lợi dụng chị. Đối với cậu ta hành động thế này là có ý đồ với phụ nữ.”

Chương Gia Nhạc không đồng ý lắc đầu “Điều này sao có thể? Đây là do ông của anh ấy tổ chức, vạn nhất đóng giả mà lại gây ra chuyện, làm ông của anh ấy nhận định chị là cháu dâu, vậy sẽ thật phiền toái… Đúng rồi, chẳng phải ông của anh ấy rất thích chị đúng không?”

          “Đúng vậy.” Nhân duyên quả thực kỳ diệu, có một lần cô trên đường về nhà gặp ông của Lí Duẫn Trạch, lúc ấy cô cũng không biết thân phận thật của ông, có điều thấy ông ngồi xổm ven đường liền tiến đến quan tâm hỏi han, biết ông bị cảm nắng, người không được khoẻ, không nói hai lời liền giúp ông đánh gió, mua đồ uống, sau đó đưa ông về Lí gia, từ đó về sau ông đã rất quý cô, lễ tết cũng không quên chuẩn bị cho cô một phần lì xì, khi cô đến Lí gia chơi ông còn rủ cô uống trà nói chuyện phiếm.

“Nếu ông ngoại anh ấy cứ bám lấy chị thì sao, đúng là có chuyện hay a.”

Chương Gia Quân khó chịu nhíu mày “Em cho là đang đi xem kịch chắc?”

Nói thật ra thì cô đúng là đang có cảm giác muốn xem náo nhiệt. Chương Gia Nhạc thức thời đem những lời này đặt trong lòng.

          “Mặc kệ nói như thế nào, chị cùng anh ấy đi dự tiệc, lấy của anh ấy một chút quà cũng chẳng đáng gì, chị không cần phải cảm thấy nặng nề.” Chương Gia Nhạc không kìm lòng được khẽ vuốt bộ lễ phục, thật muốn mặc thử, không biết cô mặc sẽ thế nào nhỉ?

“Chị không cảm thấy nặng nề, có điều chị không thích tuỳ tiện nhận quà của người ta, đặc biệt lại là thứ quý giá như vậy.” Nếu mặc bộ lễ phục Lí Duẫn Trạch tặng tham dự bữa tiệc, cô cảm thấy mình giống như “Đồng hành nữ lang.” Kể từ đó đi qua những người thuộc giới thượng lưu, cô có thể tự tin ngẩng đầu không? {hana: đồng hành nữ lang = bạn gái đi thuê}

“Em hiểu suy nghĩ của chị, nhưng có điều đổi lập tường đi một chút, anh Lí nhờ chị giúp đỡ, nếu hai người ở bữa tiệc không hợp nhau thì đúng là không tốt, anh ấy tặng chị lễ phục, vừa tránh được bối rối, vừa trả lại ân tình của chị, không phải nhất cử lưỡng tiện sao?”

“Cậu ta có dụng ý gì cũng không liên can tới chị, phần quà này chị tuyệt đối không nhận! Chương Gia Nhạc, đừng sờ soạng nữa, chị không muốn phải trả tiền giặt là đâu.” Cô ảo não vụng trộm giết chết tâm tình muốn vụng trộm mặc của em gái.

          Chương gia nhạc đau lòng bỏ bộ lễ phục xuống. Quỷ hẹp hòi, sờ một chút cũng không được sao? “Chị trả lại, em tin là anh ấy sẽ lại gửi tới lần nữa”

“Người này đúng là người rất cố chấp.”

          “Đây là nguyên tắc!”

          “Lấy tính cách của anh Lí hẳn sẽ không trả lại đồ, nếu chị cứ khăng khăng trả lại cho anh ấy, chị bảo anh ấy xử lí thế nào?”

          “Đó là chuyện của cậu ta, nếu cậu ta hỏi ý chị trước sẽ không phải lãng phí tiền như vậy.”

          “Nếu anh ấy hỏi ý của chị trước, anh ấy biết chắc chị sẽ bảo anh ấy đừng làm, thế làm gì còn cơ hội tặng quà nữa.”

          Lúc này cô không còn gì để nói, Lí Duẫn Trạch vốn là người “tiên hạ thủ vi cường, suy nghĩ rất thoả đáng, có điều không dự đoán được cô sẽ áy náy như vậy, đúng vậy, cô quả thật rất khó nghĩ, cha mẹ từ nhỏ đã dành cho cô một nền giáo dục nghiêm khắc, là chị cả trong nhà cô phải là tấm gương tốt cho các em, một người có thể mất tất cả nhưng không thể mất đi chí khí. {hana: Tiên hạ thủ vi cường = kẻ ra tay trước sẽ chiếm ưu thế}

Đối với cô mà nói, loại quan hệ này thật là có vấn đề, rõ ràng không phải là người thuộc tầng lớp thượng lưu, vậy mà phải nguỵ trang thành tầng lớp ấy, sao có thể chứ? Cô thà mặc quần áo của mình, bị người ta chỉ trỏ còn hơn là phải che dấu bản thân để trở thành một người khác. (Jun: rất có chí khí, thích nữ 9 này :x)

          “Em có thể cam đoan với chị, khả năng chị trả lại được phần lễ vật này chỉ có phần nghìn.”

          Chương Gia Quân nhún nhún vai, đem lễ phục cùng khăn lụa cất vào hộp rồi buộc chặt chỉnh tề.

          “Lễ phục đẹp như vậy mà trả lại, thật sự là rất đáng tiếc!” Chương Gia Nhạc nhìn chằm chằm vào hộp tiếc nuối.

          “Em thích bộ váy đó không?”

          Chương Gia Nhạc gật đầu lia lịa. Phấn hồng là màu sắc khiến cô khó kháng cự nhất.

          “Vậy em cứ đi xem mặt nhiều vào, tìm một ông xã có tiền gả cho, liền có thể mua lễ phục thoải mái.”

          “Em mua thoải mái để làm gì?” Vật không có mới quý, nhiều quá sẽ không có lực hấp dẫn .

“Em có thể đóng giả công chúa cho ông xã xem mỗi ngày a.”

          Tưởng tượng đến cảnh đó cô liền cảm thấy được buồn cười, còn nhịn không được cười to ra tiếng.

          Đương nhiên, lập tức có ánh mắt xem thường của cô em gái nhỏ đưa tới. Cô chính là thích màu phấn hồng, chứ không phải muốn làm công chúa.

          “Được rồi, chị đói bụng rồi, muốn đi ăn bữa sáng… Chương Gia Nhạc, chị cảnh cáo em không được lấy ra mặc trộm, trừ phi em muốn đoạn tuyệt tình chị em với chị.”

          Bà chị này có mắt sau lưng hay sao? Chương Gia Nhạc thu tay phải về, mắt lưu luyến không rời lại liếc hộp lễ vật một cái rồi xoay người theo chị gái rời phòng.

….. ♥♥ Tks Jun ♥♥…..

 

10 thoughts on “Ông xã – Chương 5.1

  1. Thanks !
    Khong biet tai may tinh hay tai mang hay tai ca hai .. mo 1 bai len de doc ma no cu hat cai cau “quay deu, quay deu, quay hoai”. Nan thay on !
    Luc nao ma thay ta chi thanks ma hok 8 la biet rui do hix hix

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s