[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

Ông xã – Chương 5.2

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: Jun

Beta: Hana

Chương 5.2

          Tuy rằng bọn họ đang bàn chuyện yêu đương, nhưng cô cũng không cho rằng bọn họ là người yêu thật, đương nhiên cũng không có hứa hẹn. Vấn đề chính là, từ sau khi đồng ý cùng Lí Duẫn Trạch dự tiệc, cô lại bắt đầu cảm thấy áy này đối với Bạch Vũ Đường, cảm thấy như mình làm chuyện có lỗi với anh. Cô vốn định thông báo cho anh biết, nhưng nói loanh quanh một hồi vẫn không thốt nên lời. Nếu như anh không đồng ý việc này thì phải làm sao?

          Bạch Vũ Đường là người đàn ông có tính sở hữu rất mạnh, ít nhất là đối với cô. Nhớ có một lần, cô nhìn thấy một ông bố bế con gái lên đặt trên vai, liền nhìn một cách hâm mộ, bởi vì cô chưa từng được ba già đãi ngộ cho hưởng thụ như vậy, không ngờ anh lại không vui, cảm thấy vắng vẻ, như không được cô quan tâm

          Lúc ấy cô thật là không biết nên khóc hay cười, nhưng cũng cảm thấy anh đối với cô là chân tình, mặc dù lợi dụng điểm yếu của cô để tiếp cận, nhưng anh muốn nói chuyện tình cảm là thật chứ không phải suy tính gì khác.

          Tóm lại, khẳng định là anh sẽ không đồng ý để cô cùng người đàn ông khác đi dự tiệc, mà nàng đã đồng ý đi cùng Lí Duẫn Trạch, tuyệt đối không thất hứa.

          Lúc này Bạch Vũ Đường đột nhiên đứng dậy, đi lướt qua mặt bàn, hôn phớt lên môi cô. Chương Gia Quân kinh hách phục hồi tinh thần lại đã thấy anh về chỗ ngồi cười, có chút bất mãn, oán giận nói “Em hôm nay tâm thần không yên.”

          “Em. . . . . . nhớ Da Da, không biết nhóc con kia đang làm cái gì, mỗi lần ra ngoài đêu mang nó theo, hôm nay không có, không nhịn được lại lo lắng.”

          Sắc mặt hắn trầm xuống, hờn giận uy hiếp, “Nếu em còn nhớ nó, anh sẽ đem nó đưa cho người khác!”

          “Nó là của em, anh không có quyền lợi đem nó đưa cho người khác.”

          “Anh một khi mất đi lí trí thì mặc kệ hết.”

          Cô không khỏi cảm thấy buồn cười. “Anh có phải là trẻ con không?”

          “Anh không phải là em. Mặc kệ đi làm cũng mang theo thú cưng, vậy không phải là trẻ con à?”

          Đúng vậy, từ khi có nhận thức tới nay, cô được giáo dục thành một người chị tốt, phải dũng cảm để bảo vệ các em gái, không thể ý lại vào người khác, bởi vậy cô chưa từng có được cảm giác được âu yếm mang thú cưng bên mình, nhưng cô lại không tự chủ mà hâm mộ những người có thể làm việc ấy. Có thể gắt gao ôm chặt nó trong lòng dù nó vừa làm ga giường bề bộn. Có lẽ đó là nguyên nhân chính sau khi chăm sóc Da Da cô mới quyết định đến bên anh.

          “Em tới đâu cũng mang theo Da Da, mà nhà hàng sẽ không hoan nghênh thú cưng đâu.”

          Thử nghĩ xem, đang trong một cửa hàng cơm tây giá một phần ăn cũng cả ngàn đồng, nếu đột nhiên một con sóc trong lồng sắt lao ra, chạy loạn khắp nơi, làm cho chủ nhân cùng phụ vụ đuổi bắt khắp nơi, mà con thú này còn không để ý đến việc nhà hàng này là nơi hoàng kim danh tiếng thế nào, nhảy cả lên bàn lên ghế… hình ảnh này, đúng là tai hoạ!

          “Chúng ta có thể đến nhà hàng chấp nhận chó.” Cô đề nghị.

          “Nếu hôm nay tình huống đảo lại, em có muốn bạn trai lúc nào cũng đem theo một cái bóng đèn bên cạnh không?”

          “. . . . . . Da da không phải bóng đèn.” Người đàn ông này đúng là đồ vong ân phụ nghĩa, nếu không phải nhờ Da Da, cô có tiếp nhận anh không . . . . . . Được rồi, cô phải thừa nhận, ban đêm khi nằm trên giường, cô có khi không nhịn được cười trộm, may mắn mình đã tìm được lí do tha thứ cho anh. (jun:iu rùi… :”>)

          “Nó chẳng những là bóng đèn, mà còn giọng khách át giọng chủ.” {hana: ý nói không phải là nhân vật chính nhưng lại chiếm quyền của nhân vật chính. Híc…tạm hiểu thế thôi vì dạo này bạn lười}

          “Nếu không phải bởi vì Da Da, em. . . . . . Quên đi, em không muốn đem cái chuyện nhỏ xíu này tranh luận với anh.”

          “Được, không cần thảo luận chuyện Da Da nữa, nói chuyện khác đi.” Hắn cầm lấy một cái hộp quà vẫn để trên ghế đặt lên bàn: “Mở ra xem đi.”

          Cô kinh ngạc nhìn hộp quà bên phía tay trái mình, khi bon họ ngồi ăn cơm thì quản lý đi đến và đưa cái hộp này, Bạch Vũ Đường chỉ nhận lấy rồi để ra một bên, một lời cũng không nói, bởi vậy dù biết cái hộp tồn tại cô cũng không nghĩ nó có can hệ tới mình. . . .

          Cái hộp quà này hình dạng thế nào mà càng nhìn càng thấy quen mắt thế này? Cô không hiểu sao trong lòng dâng lên dự cảm xấu. “Đây là cái j vậy?

          “Em mở ra đến xem sẽ biết.”

          Chần chờ  một chút, cô đem hộp quà đặt lên đùi, tháo dây buộc, mở nắp hộp ra liền nhìn tháy một bộ váy hai tầng đen không tay, thắt lưng cao, tầng dưới là lụa mềm mại, tầng bên ngoài là sa tanh mỏng trong suốt, đường viền có thêu hoa, đơn giản mà cao nhã. Bên dưới chiếc váy là một chiếc khăn màu trắng thêu chỉ bạc tương phản với màu chiếc váy.

          Cô đột nhiên cảm thấy vô cùng đau đầu. Đây là cái tình huống gì vậy? Chẳng lẽ hắn cùng Lí Duẫn Trạch đều cần người cùng tham dự tiệc sao? “Anh sao lại đột nhiên tặng em thứ này?”

          “Thứ sáu tuần sau cùng anh đi dự tiệc.” Tuy rằng làm vậy tất nhiên sẽ làm người nhà của anh biết tới sự tồn tại của cô, sẽ mang đến nhiều phiền toái, chính là muốn nhân cơ hội này để cho mọi chuyện đi ra (jun:chắc là anh muốn tự mình thông báo chứ k thích đồn thổi á) Cũng không có lí do gì đển anh phải dấu giếm, không phải sao? Huống hồ gần đây hai người gặp gỡ ngày càng thường xuyên, bảo đảm một ngày sẽ gặp người nhà Bạch gia, rồi chưa đầy một hôm tin tức sẽ lan truyền cả gia tộc. So với ở thế bị động, không bằng anh chủ động nói ra, cũng là tự mình nói với những kẻ khác: Ta đối với cô ấy là vô cùng nghiêm túc! Khi ấy người nhà Bạch Gia tuyệt đối không dám hành động thiếu suy nghĩ.

          Hạ quyết định này, trong lòng anh có một loại cảm giác kiên định không nói nên lời. Quan hệ hai người một khi đã được người ta biết tới, cô cũng sẽ không thể không có nhận thức hai người là người yêu. . . . . . . Tuy rằng anh đã tiến vào thế giới của cô nhưng cô vẫn khóa của không cho anh vào. Chính là vì thế anh mới có cảm giác cô có thể tùy thời điểm cắt đứt quan hệ của hai người. Anh đề nghị cô cùng anh đi dự tiệc, chính là vì muốn quan hệ của hai người danh chính ngôn thuận.

          Lại tiệc ư? Chương Gia Quân cố kìm chế tiếng rên rỉ. Không thể nào, hay là trùng hợp? Cô cố kìm giọng nói lại, bày ra một bộ dáng thoải mái thư thái “Thứ sáu tuần sau em đã có hẹn, nếu là sau đấy thì không có vấn đề, có thể sửa thời gian được không?”

          “Em có hẹn với ai?” Bạch Vũ Đường không tự giác nhíu mày. Thân là bạn trai của cô, anh nên có được thời gian ngày nghỉ cuối tuần của cô mới phải, nếu có hẹn trước cô cũng nên báo cho anh chứ.

          “Đương nhiên là với bạn em.”

          “Chuyện gì?”

          Cô là đang bị chất vấn sao? Quên đi, ai bảo cô có chuyện giấu anh, không thể nói sự thật, đành phải ngoan ngoãn bị chất vấn, “Ngày đó. . . . . . Ta muốn đi sinh nhật của bạn đồng nghiệp.”

          “Vậy đừng đi.” Bạch Vũ Đường bá đạo  nói.

          “Cái gì?”

          “Cũng chỉ là sinh nhật đồng nghiệp, không thân thiết thì cũng không cần thiết, chỉ cần có quà là được.”

          Người đàn ông cuồng vọng, anh nói không có một chút lý nào cả, đúng thật là “khiếm biển”! Cố gắng bình tĩnh trở lại, cô thầm nghĩ chịu thiệt một chút, bao dung với anh một chút “Đây là có ý gì?” {hana: “Khiếm biển” = thích bị  ăn đạp ăn đập – GG ca ca}

          “Bữa tiệc này thật sự rất quan trọng đối với anh, anh cần em đi cùng anh.”

          “Sinh nhật bạn em với em cũng quan trọng, hơn nữa em đã nhận lời người ta trước rồi.”

          “Nếu trước khi đồng ý em hỏi ý kiến anh thì hôm nay đã không phát sinh ra chuyện này.” (jun: bá đạo quá =.=)

          Chuyện này thực sự rất buồn cười! “Chuyện của em không cần phải… Cái gì cũng thông báo cho anh.”

          “Anh là bạn trai của em, chẳng lẽ không có quyền biết trước kế hoạch ngày nghỉ cuối tuần của em à?”

          “Em sẽ nói cho anh.” Đúng vậy, cô chắc chắn sẽ nói, vấn đề chính là sớm hay muộn a.

          “Hôm nay nếu không có anh nhắc tới chuyện bữa tiệc, em có chủ động đem chuyện đi sinh nhật nói ra không?”

          “. . . . . Em đương nhiên sẽ nói.”

          “Nói ngay trước lúc em định đi à?”

          “Cho dù ngay trước khi đi vẫn là nói

          Anh ngậm miệng không nói lời nào, chính là ánh mắt kia so với lời nói lạnh nhạt càng dọa người hơn.

          Cô thực may mắn là bữa cơm đã xong, nếu không cô khẳng định sẽ đói bụng. Anh không buồn hé răng, bộ dáng dọa người nhìn mà thấy sợ. . . . . Sự tình thế nào lại thành ra thế này?

….. ♥♥ Tks Jun ♥♥…..

16 thoughts on “Ông xã – Chương 5.2

    • a, thi ra the, minh cung ko biet noi gi hay the hien tam trang cua minh ra sao voi voi vu lon xon o nha nang, thoi thi cho moi chuyen lang xuong chu sao gio, vi minh biet doi luc cuoc song ma ko tranh chap , ko noi ra y nghi cua minh thi ai ma biet , doi khi nho the ma chung ta co them nhung nguoi ban than
      chuc moi nguoi mau vuot qua giai doan kho khan

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s