[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

Ông xã – Chương 6.3

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: Hana

Chương 6.3

Chương Gia Quân đoán rằng chị của Bạch Vũ Đường hẳn là rất thích màu đen, bởi vì không chỉ áo ngủ màu đen, giờ trên người cô cũng là một chiếc áo cùng quần bò màu đen, mà cô hoàn toàn không tự nhiên khi cả người toàn màu đen, bởi nó quá trầm, mà màu đen mặc lên người cô lại bộc lộ quá nhiều nữ tính của cô.

Thập thò một lúc ở phòng khác, cô đi tới nhà ăn, nhìn thấy Bạch Vũ Đường đang dùng khay bưng bữa sáng đi nhanh đến đình ngắm cảnh. Đình ngắm cảnh khá lớn, xung quanh còn có rất nhiều loại hoa, mặc dù không muốn màu muôn sắc nhưng cũng đủ khiến người ta hoa mắt, nếu ăn cơm ở đây chắc chắn có thể nói là vừa vui mắt lại có phần thưởng thức.

Bên trong đình viện có một chiếc bàn hình bát giác. Cơm được dọn lên bàn, hai người ngồi ở hai bên, trên bàn đã bày sẵn dao nĩa.

Hai người ngồi đối mặt nhau, Bạch Vũ Đường gắp thức ăn vào bát của cô, sau đó gắp vào bát của mình, “Dì Thước hôm nay được nghỉ, tài nghệ của anh chỉ có thể làm mấy món này, em dùng tạm đi.”

“Mấy cái này là do anh làm?” Cô kinh ngạc hô lên. Quân tử xa nhà bếp, huống hồ anh lại còn là một người đàn ông cao ngạo, khả năng anh xuất hiện trong nhà bếp chắc chắn là rất nhỏ rất nhỏ.

“Anh cho rằng quá ỷ vào người khác không phải là chuyện tốt, cho nên tuy rằng vào bếp là chuyện không thích hợp với anh, nhưng anh nghĩ vẫn nên biết chút ít, phòng trừ ngày nào đó sẽ không bị đói chết.”

“Không có tiền mới có thể đói chết, không có tài nấu nướng cũng sẽ không thể chết.”

Anh nhíu mày, cười cười trêu cô “Thì ra thế, tài nghệ của em nhất định đáng buồn.”

“Đúng là có phần đáng buồn.” Người phụ trách mọi chuyện trong nhà cô chính là mẹ cô, cô cũng không phải là người có hứng thú với công việc này, cô nhất định không thể nấu hết một bàn cơm.

“Đáng buồn một chút cũng không sao, anh tuyệt đối không bao giờ để em đói chết.”

Lời nói này sao cứ thấy có chút hương vị của một đôi vợ chồng, Cô không tự nhiên nói “Không có anh, em cũng sẽ không chết đói… Em có thể ăn không? Em phải ăn nhanh.” Cô vội vàng cúi đầu, chuyên tâm ăn sáng.

Tuy hoàn cảnh dùng cơm ở nơi này làm cô cảm thấy đầy hương vị quý tộc, bữa sáng hôm nay cũng thật cao cấp, nhưng vì đối diện có người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô khiến cô không biết nên làm thế nào…. Anh đối với cô giống như rất chân thành… không, không phải giống như, mà chính là thật sự chân thành.

Quả thật cô đã sớm cảm nhân được anh thật lòng, có điều cô không muốn thừa nhận, mà hiện giờ có thừa nhận cũng vô dụng, bọn họ căn bản là ở hai thế giới khác nhau.

“Em không có gì muốn nói với anh sao?” Anh đột nhiên lên tiếng hỏi.

“Sao?” Chương Gia Quân đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh.

Bạch Vũ Đường dựa người vào ghế, ngữ khí gây sự “Đêm qua em bởi vì có quan hệ với Lí Duẫn Trạch mới tham dự bữa tiệc, không đúng sao?”

“…Nếu đúng thì sao?” cô nâng cằm trừng mắt nhìn anh, so với nói dối xem ra nên thẳng thắn vẫn tốt hơn, nghĩ lại, cô cũng có làm sai gì đâu, sao cô phải sợ hãi né tránh?

“Anh rất không vui, chẳng lẽ em không có gì giải thích sao?”

“Anh muốn em giải thích gì? Em không thể đi cùng bạn đến dự tiệc sao?”

“Đêm qua đáng nhẽ em phải đứng bên người anh chứ không phải người cậu ta.”

“Chân tay cậu ta nhanh hơn, em đã đồng ý với cậu ta, đương nhiên phải đứng bên cạnh cậu ta.” Cô không thể thất hứa, đây không phải là nguyên tắc của cô.

“Vì sao phải đồng ý cùng cậu ta đi dự tiệc?”

“Vì sao không thể đồng ý? Anh chưa từng nghe qua câu “Bà con xa không bằng láng giếng gần” à? Là hàng xóm cần phải giúp đỡ nhau, hôm nay cậu ta có chuyện nhờ em, ngày mai không chừng em lại có chuyện cầu cạnh cậu ta, với lại cũng chỉ là dự tiệc, lại còn được ăn ngon, cũng có gì không được đâu?”

“Em cùng cậu ta đi dự tiệc không lẽ không sợ ông nội Nhan hiểu lầm quan hệ của hai người sao?”

“Cả thế giới này đều biết hai người bọn em không thể… quái lạ, anh quan tâm nhiều chuyện vậy làm gì? Chuyện này cũng chẳng có gì liên quan đến anh?” Thật là, cô sao phải cùng anh giải thích chứ? Anh hiểu lầm và nổi giận, đều là tự anh chuốc lấy.

Bạch Vũ Đường hờn giận cau mày, anh không hề thích cái cách cô phân rõ giới tuyến giữa anh và cô, vẫn biết là cần có sự độc lập, nhưng trên thực tế, đây lại chính là vấn đề giữa hai người bọn họ.

“Anh là bạn trai em, em cùng người đàn ông khác qua lại thân mật như thế, vậy em nói xem anh có thể không có vẫn đề sao?”

“Bạn trai” sao? Chương Gia Quân không khỏi tự giễu cười khổ.

Cứ nghĩ đến sự tự tin tràn đầy của cô trước mặt Hà Hi Nhiên, giống như chẳng ảnh hưởng gì, nhưng trong lòng cô hiểu rõ, khoảng cách của bọn họ là quá lớn, người đàn ông này tuyệt đối không thể thuộc về cô.

Cô không muốn hứng chịu cảnh đầu rơi máu chảy trên chiến trường, có điều, thật đáng tiếc, ngay cả tư cách được đứng trên chiến trường với cô cũng không có.

Ngay từ đầu, cái này cũng chỉ là một trò chơi tình yêu, trò chơi rồi cũng sẽ đến lúc kết thúc, có điều phương thức kết thúc này không giống như cô mong đợi, không sao, kết thúc chính là kết thúc, có điều, không hiểu sao… giờ phút này cô lại cảm thấy trai tim đau khổ và mất mát như thế, không biết từ khi nào, anh đã chiếm vị trí quá lớn trong tim cô, lưu lại trong tim cô ấn ký của anh.

Lúc trước nếu đừng cùng anh bắt đầu trò chơi tình yêu này, hôm nay cũng sẽ không cần phải thương tâm như thế, có điều cô không hề hối hận, đây sẽ là một đoạn hồi ức đẹp và đáng nhớ của cô.

“Trò cười của anh chắc hẳn là đã xong đi?” Cô miễn cưỡng duy trì bình tĩnh, mở miệng phân rõ giới tuyến.

Lúc này mặt anh nhăn càng lúc càng sâu “Trò cười gì?”

“Anh và một cô gái bình thường như em nói chuyện yêu đương, không phải là trò cười thì là cái gì?”

Bạch Vũ Đường nhếch môi, gân xanh trên trán càng lúc càng nổi rõ, đủ để nhìn thấy được anh đang giận dữ thế nào. Sau một lúc lâu, anh cuối cùng chỉ có thể nói “Đến bây giờ em vẫn không tin rằng anh thật lòng yêu em?”

“Đúng thế, em cũng không phải kẻ ngốc, cũng biết anh đối với em cũng có tình cảm.”

“Là em không tự tin vào bản thân mình sao?”

“Em không phải không tự tin vào bản thân, mà là đột nhiên em phát hiện ra, anh với em có bao nhiêu xa lạ.” Cô không hề biết anh là người thừa kế một tập đoàn lớn như thế.

“Đây là ý gì?” Anh hình như không hiểu cô nói gì.

“Đêm qua, anh đứng ở nơi hoa lệ đó, nhìn qua thôi cũng biết anh có bao nhiêu thong dong tự tại, không một tia miễn cưỡng, không có gì là không thích hợp, ngược lại, em ngay cả nép ở trong góc cũng cảm thấy mình không hợp, cảm giác giống như một người dẫn quê lạc nhầm vào một chốn cung điện xa hoa.” Cô tự giễu cười khổ “Nếu chúng ta thật sự yêu nhau, anh với em mà nói, chính là quá xa vời.”

“Em thật sự không có cảm giác với anh sao?”

“Đúng, không cảm giác.” Cảm giác cũng sẽ thành không cảm giác, phân biệt thế nào đây? Dù sao bọn họ cũng không hợp nhau.

“Em đúng là người vô lương tâm.” Anh tức giận đứng dậy đi vào trong phòng, đồng thời bỏ lại một câu “Anh đưa em về nhà.”

Xong rồi, lần này bọn họ xong thật rồi… Chuyện này không phải tốt lắm sao? Có điều, sao lòng cô lại đau đớn thế này, đau đến mức không thể thở nổi. Kết thúc rồi, cùng lắm thì trở lại như lúc đầu, vì sao cô lại khó chịu như thế này? Nếu là có thể dùng một phương thức khác nói lời tạm biệt với anh, có phải tốt hơn không?

Cô đúng là con ngốc mà, mặc kệ là dùng phương pháp nào nói lời tạm biệt, từ nay về sau không bao giờ… đúng, là không bao giờ…. Không bao giờ gặp lại nhau nữa, trái tim cũng vì thế mà càng thêm đau đớn.

Quên đi, nỗi đau rồi cũng sẽ chìm vào quá khứ, thời gian chính là phương thuốc hưu hiệu nhất, có thể khiến cho bất cứ nỗi đau nào cũng có thể chìm vào quên lãng.

Sau khi Bạch Vũ Đường đưa cô về nhà, Chương Gia Quân nằm bẹp trên giường, trong đầu không ngừng hiện lên khuôn mặt lãnh ngạo của Bạch Vũ Đường, trái tim vẫn còn đau.

Vẫn biết gả cho con rùa vàng không cần phải có cái gọi là hạnh phúc, có điều nếu chênh lệch quá lớn sẽ không thể tránh khỏi xung đột, khi nghe người ta nói không môn đăng hậu đối mà chia tay, cô còn thấy buồn cười, thế nhưng… cái tình huống đó giờ lại rơi vào cô. Đúng vậy, nếu không phải cô biết được thân phận của Bạch Vũ Đường, có lẽ cô vẫn sẽ ôm lấy anh, cùng anh tiếp tục nói chuyện yêu đương.

Cốc cốc cốc! Chương Gia Nhạc mở cửa phòng, tựa đầu lên cửa gọi “chị cả, anh Lí đến đấy.”

“Bảo cậu ta về đi, đừng làm phiền chị.” Nếu không phải tại cậu ta, cô cũng sẽ không biết thân phận thật của Bạch Vũ Đường, bọn họ vẫn có thể tiếp tục nói chuyện yêu đương…

Cô muốn lừa ai? Mọi chuyện rồi đến một ngày cũng sẽ lộ ra, nhanh hay chậm vài ngày cũng có gì đâu? Được rồi, cô thừa nhận, bởi vì cô tâm tình không tốt nên giận cá chém thớt, Lí Duẫn Trạch hiện thời chính là xui xẻo làm cái thớt đấy.

“Anh ấy nói chúng ta ở cùng trên một con đường, dù chị có lập gia đình, một ngày anh ấy cũng không tha, hôm nay không nói thì mai sẽ nói, rõ ràng nói chuyện sớm vẫn tốt hơn mà, đúng không.”

“Kỳ lạ, bọn chị có gì mà nói với nhau?”

Chương Gia Nhạc cuối cùng cũng đợi được cơ hội bát quái, thật nhanh tiến vào phòng, ngồi xuống giường “Em cũng thấy cũng lạ, hai anh chịi ngoài việc nhìn nhau không vừa mắt ra, quá khứ cũng không có chuyện gì lớn, mãi đến đêm qua cùng nhau đi dự tiệc, sau đó chị uống say nên ngủ lại nhà ông ngoại anh Lí một đêm.”

Thì ra Lí Duẫn Trạch giúp cô chống đỡ nên người nhà mới không truy vẫn hành tung đêm qua của cô.

“Chị cả, hai người hôm qua đã phát sinh chuyện gì?”

Ngồi dậy, cô tức giận ném cho em một cái nhìn giận dữ. “Chị vì say quá nên ngủ lăn, có thể phát sinh ra chuyện gì?”

“Đúng a, chị mỗi lần uống rượu xong đều ngủ, vậy anh Lí cuối cùng đã đắc tội gì với chị?”

“Sao em không đi mà hỏi cậu ta.”

“Sao em lại không biết xấu hổ mà đi hỏi chứ? Bát quái cũng phải tuỳ đối tượng, với anh ấy không phải chuyện gì cũng mang ra nói được.” Chương Gia Nhạc kéo chăn “Chị cả, chi đi hỏi anh ấy cuối cùng là muốn nói gì đi.”

“Chị không có hứng thú muốn biết cậu ta muốn nói gì.”

Ách, thật sự không chịu nổi cô “chị không có chút tò mò nào sao?”

Cô nhịn không được nghiến răng trợn mắt “Chị với cậu ta không có quan hệ gì, làm gì phải tò mò về cậu ta?”

“Ách….  Nói thế thì em chịu rồi.”

Chương Gia Quân lại chui vào chăn, sau không biết nghĩ gì lại ngồi dậy “Em bảo cậu ta đến quán cà phê phía trước đợi chị đi.”

“Chị cũng tò mò, đúng không?” Chương Gia Nhạc hai mắt sáng bừng tràn đầy mong đợi.

“Không phải, chị có chuyện muốn hỏi cậu ta.” Cô ra khỏi chăn, nhảy xuống giường. Tí nữa thì quên, đêm qua cô cùng cậu ta ra ngoài, uống rượu say thì cậu ta phải đưa cô về nhà chứ, vậy sao cô lại chạy đến nhà Bạch Vũ Đường đây, không biết có chuyện gì xảy ra, nhất định phải khiến cậu ta giải thích rõ ràng mới được.

“Chị muốn hỏi anh ấy cái gì?”

Cô không chút khách khí chặt đứt sự tò mò của em gái bằng một cái cốc đầu “Lắm chuyện, mau đi chuyển lời.”

“Đau em, hỏi một chút cũng không được… Biết rồi, em hiện tại sẽ đi chuyển lời, trở về nhớ phải khai báo với em đấy… Được rồi, không cần phải trừng mắt với em, không thấy em đang đi rồi đây sao….”

Chương Gia Ngạc người đã đi khỏi phòng nhưng giọng nói vẫn truyền vào trong phòng. Chương Gia Quân buồn cười lắc đầu, đồng thời cầm một bộ đồ thể thao, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, sửa sang lại dung nhan trang phục.

Hana: Lâu lắm Hana mới lại edit truyện này, dạo này bận quá, xin lỗi mọi người nhé. Giờ Hana rảnh Hana sẽ ed và post cho mọi người, không có lịch cụ thể được đâu. Xin lỗi mọi người nhé.

Đề nghị cô Bj mau gửi chương 7 đi nào…

7 thoughts on “Ông xã – Chương 6.3

  1. Cám ơn nàng. Tại nàng ôm nhiều quá mà. Cố lên nhé.
    “Em cũng thấy cũng lạ, hai anh chịi . Chị

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s