[HĐ] Dùng Hấp Dẫn, Hạ Gục Anh - Vô Ảnh Hữu Tung

Hấp dẫn – Chương 46 ♥♥♥

Dùng hấp dẫn hạ gục anh

Tác giả: Vô Ảnh Hữu Tung

Edit: Hana

Chương 46 Đêm Kiều Diễm

Chương này tặng Chị Kiều nhé! Chào mừng chị căm bách

Hana: sao? cảm giác bị lừa ngoạn mục có vui hêm… hê hê.. đây mới là cái đoạn toàn chữ — H — đó nè…. mọi người thích nhé… thật ra ta định bỏ luôn đó, mà tại *ánh mắt cún con + đe doạ + hình viên đạn* của Sún nên ta phải làm đó… hu hu… hẳn 11 trang toàn H là H… cần một cái ôm *dang tay*

Ta thề từ nay không làm truyện ngôi thứ 3 nữa… tại sao người miêu tả lại là “Tôi” chứ…. Có phải ta đâu… ô ô…

Vẫn như cũ, bạn nào chưa đủ 18 tuổi không được đọc chương này… thật ra ta nghĩ chương này đến 20+++ cũng không kém đâu… ta hận… đề nghị những bạn thiếu máu + bệnh Tim  + định lực không đủ + chong xáng + suy nghĩ tưởng tượng quá phong phú không đọc chương này… nếu không ta không chịu bất kỳ trách nhiệm nào về vấn đề mất máu hay đột nhiên đột quỵ… ta sẽ không bồi thường bất cứ tổn thất nào…. Cũng không được yêu cầu chủ nhà cấp máu vì chủ nhà chết vì mất máu rồi… qua nhà Sún mà đòi… ta đi chết đây…Khi ta làm bài này ta đang nghe bài Next To You. Nếu không vì lời bài hát quá hay ta sợ ta không thể hoàn thành chương này. Vì thế nói thật ta làm chương này mà trong đầu toàn lời bài hát thôi, chả biết mình đã viết gì đâu.. ha ha… One day when the sky is falling, I’ll be standing right next to you, Right next to you – một ngày kia nếu bầu trời có đổ sập xuống, anh vẫn sẽ đứng ngay đây bên cạnh em, bên cạnh em” *khóc*}

Hình như miệng có gì đó cựa quậy, trên người truyền đến từng đợt khô nóng, tôi mở hai mắt mờ mịt nhìn, lập tức đập vào mắt là khuôn mặt phóng đại của Trần Diệu Thiên.

Anh đang nhắm mắt hôn tôi. Hình như cảm thấy được tôi đã tỉnh lại, anh nhẹ buông, tiếng cười khàn khàn nói “Tiểu Trư của anh thật ngoan, nằm ở trên giường đợi anh sao.”

Mặt của tôi đỏ lên, căn bản không thể có chuyện đó, căm giận đột nhiên muốn đứng dậy, lại bị lần nữa bị anh đè bên dưới người anh, bàn tay không an phận của anh lần vào nội y, đặt trên bộ ngực mềm mại của tôi, trên mặt tràn đầy ý cười gian xảo.

“Anh.. anh đừng làm bậy…” Tôi kinh hoàng nhìn anh, hai tay đặt trên sườn anh, bộ dạng này của anh thật giống kẻ háo sắc, vẫn là một sắc lang đói bụng lâu ngày. {hana: giống gì, đúng thế còn giề}

“Cái này không gọi là làm bậy, cái này gọi là yêu em.” Anh hạ nửa người trên tiến gần bên tai tôi cười xấu xa. Bàn tay ấm áp của anh tăng thêm lực, vuốt ve ngực tôi, một tay khác kéo mặt tôi về nhìn thẳng vào anh.

“Tiểu Trư… để cho anh nhìn em…” Anh khẽ nói, đáy mắt tràn đầy nhu tình mật ý.

Tôi cố gắng nuốt nước miếng, thấp giọng nói “Có cái gì đẹp mà nhìn, em cũng chẳng xinh đẹp gì.”

“Đẹp nhất, ở trong lòng anh, Tiểu Trư chính là đẹp nhất.” Thanh âm của anh giống như những giọt nước ấm áp, rong chơi bên tai tôi.

Một dòng nước ấm nhộn nhạo trong lòng tôi, e lệ nhẹ giọng đạp lại anh “Vâng, em tin thế..” Nếu không phải anh xem tôi là người tốt nhất, thì đã không tiếp tục không buông tay tôi dù bị tôi làm cho tổn thương hết lần này đến lần khác, thậm chí còn hao tâm tổn trí để có thể lấy được tôi.

“Trần…” Vừa mở miệng đã bị anh dùng miệng chặn lại lời muốn nói. Sau một phen dây dưa anh nhẹ giọng nói, “Tiểu Trư ngoan, gọi anh một tiếng chồng yêu đi.”

“Cái… này…” Cái này rất ngượng nha.

“Ngoan, anh rất muốn nghe…” Anh ở bên tai tôi không ngừng dụ dỗ. “Tiểu Trư ngoan… gọi đi…”

Nhìn sắc mắt hưng phấn như đứa trẻ đợi nhận quà của anh tôi không đành lòng cự tuyệt, bỏ qua việc cảm thấy vô cùng không tự nhiên, tôi cố gắng cố gắng nói, cuối cùng cũng phun ra hai chữ “Chồng… yêu…”

“Vợ yêu thật ngoan… Về sau phải gọi anh như vậy, nhớ chưa…” Anh ở bên tai tôi dặn dò, nói xong cũng đã cắn nhẹ lên vành tai tôi, nhẹ liếm.

Tôi run lên, nhịn không được rụt cổ lại, muốn ránh đi, anh làm tôi ngứa, lại có chút kỳ quái.

Tay anh đột nhiên kéo nội y của tôi lên cao, trực tiếp cầm bộ ngực mềm mại của tôi, cảm xúc nóng bỏng làm tôi nhịn không được ưm ra tiếng. Nhìn anh chăm chú nhìn chằm chằm vào ngực tôi, tôi xấu hổ đỏ bừng mặt.

“Ngực Tiểu Trư thật lớn, nắm hay cầm đều không được…” Anh một bên nắm ngực tôi, một bên trêu chọc nhẹ nói “Dáng người Tiểu Trư của anh đúng là rất đặc biệt…”

Tôi xấu hổ muốn đẩy anh ra, lại bị anh túm chặt hai tay, đầu anh khẽ cúi cắn nhẹ lên đỉnh nụ hoa của tôi.

Hô hấp của tôi chậm một nhịp “Trần…”

“Gọi chồng yêu!” Anh dùng lực mút nụ hoa của tôi, đột nhiên dùng răng nanh cắn một cái, thanh âm thô mà nóng bỏng. Một trận đau nhẹ làm tôi nhịn không được khẽ run lên.

“Chồng… chồng yêu…” Hô hấp của tôi bắt đầu loạn, ngực sớm phập phồng không ngừng, mà đầu lưỡi linh hoạt của anh vẫn không ngừng chơi đùa truy đuổi nụ hoa trước ngực tôi.

Anh đột nhiên há rộng miệng, như là muốn nuốt trọn cả ngực tôi.

“A…” Ngực đột nhiên tê dại khiến tôi không thể không động đậy.

Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng hô hấp của chúng tôi cùng tiếng anh đang dùng sức mút mát ngực tôi vang lên…

“A… a…” Tôi ngăn không được cảm giác tê dại đang cuồn cuộn lên trong cơ thê, từng đợt từng đợt, như là muốn đem toàn bộ xương cốt trong người tôi cuốn đi.

“….” Anh ngon lành cắn nuốt nơi mềm mại của tôi, không buông tha một khắc. Tôi ngượng ngùng gắt gao nhắm chặt hai mắt, trong không gian tôi tăm này cảm nhận đừng đợt rung động khó tả. Ngực giống như có một cái gì không hiểu rõ không ngừng đi tới lui, làm tôi gần như không thở nổi, thân thể cùng không kìm được mà vặn vẹo.

“…. Muốn anh dừng lại sao…” Trần Diệu Thiên đột nhiên buông cơ thể tôi, giọng khàn khàn nói.

Tôi chậm rãi mở hai mắt, hoang mang nhìn anh.

“…Muốn anh dừng lại sao?” Anh hỏi lại. Ánh mắt gắt gao nhìn thẳng vào mặt tôi. Khi miệng anh vẫn còn ngậm chặt ngực tôi liên tục thở hổn hển, thần thể đặt trên người tôi, tôi đã cảm thấy rõ ràng hạ thể anh bắt đầu cương cứng.

“Em… em….” Tôi lắp bắp co rún lại, không biết nói thế nào cho tốt. Quả thật… Thời điểm anh làm vậy với tôi, cơ thể tôi thật thoải mái… Thân thể hưng phấn cùng trái tim kinh hoàng, cái loại cảm giác hỗn độn này ở cùng một chỗ hình thành một loại khoái cảm kỳ lạ…

Nhưng mà, loại cảm giác này sao có thể nói ra miệng a…

“Em hiện tại nếu không ngăn anh lại… đợi lát nữa cho dù em có khóc nói là em đang đùa anh cũng sẽ không ngừng lại…” Anh khẽ nói, đáy mắt giống như có lửa nóng rực, mà thân thể nóng bừng của anh dán lên người tôi cùng đồng thời khơi gợi lửa nóng trong người tôi.

Tôi đột nhiên khao khát cảm giác được động chạm vào anh. Cùng người mình yêu chặt chẽ giao hoà cùng một chỗ, loại cảm giác này… chắc là không tệ…

Tôi không trả lời anh, đỏ mặt dùng tay cởi cúc áo trên người anh… {hana: xong, thỏ con đã lên thớt… ta hận Sún…}

Anh khẽ cười, đôt nhiên đẩy tay tôi ra, ngồi dậy, dùng sức mạnh nhanh nhất có thể đem quần áo trên người thoát hết, khi lần nữa anh đánh tới cơ thể tôi, thân thể to lớn của anh đã trần trụi khiến tôi cảm nhận một áp lực khó tả. Tôi có chút run rẩt sợ hãi muốn tránh đi, anh nằm ở bên trên tôi, sợi tóc khẽ đung đưa trước trán.

“Tiểu Trư… Thật may là em không ngăn anh… bằng không anh sẽ nghẹn mà chết….” Anh cười xấu xa, mạnh mẽ cắn lên miệng tôi, giống như một trần mưa rền gió dữ thổi quét qua. Tay anh luôn xuống dưới gãy khẽ nâng đầu tôi lên một chút, đầu lưỡi tiếp tục xâm nhập bốn phía trong miệng tôi.

Tri anh buông nôi tôi, tôi cảm thấy hình như mình đã vừa trải qua một kiếp, nằm xụi lơ trên giường.

Mà anh đột nhiên túm lấy hai chân tôi, đem váy hất lên trên, bàn tay to lột quần lót của tôi.

Trong lòng tôi run rẩy, lại không biết làm thế nào. Ánh mắt anh như sói như hổ làm tôi sợ hãi. Tôi muốn khép hai chân lại nhưng lại bị anh cậy mạnh kéo rộng hơn.

“Trần…” “Gọi chồng yêu!” Thanh âm thô mộc của anh chặn lại lời tôi, giống như mang theo một chút tức giận.

“Chồng … yêu…” Tôi khó khăn gọi anh, trong lòng khiếp sợ thần sắc kia của anh.

Anh ngẩng đầu, cười ngọt ngào với tôi, dùng giọng nói khàn khàn nơi cổ họng ôn nhu nói “Vợ yêu ngoan, về sau không được gọi sai.”

Khi anh cúi đầu, đôi mắt hau háu nhìn chằm chằm vào nơi kín đáo giữa hai chân tôi, khiến tôi lại hoảng sợ kháng cự “Đừng.. Đừng như vậy… chồng … yêu…”

“Vợ yêu đừng sợ… anh sẽ nhẹ nhàng.” Anh nhẹ giọng dỗ dành, dùng sức bắt lấy hai chân có chút dãy dụa của tôi.

“A…” Tay anh đột nhiên xoa xoa nơi đó “Đừng… đừng như vậy…” Tôi hoảng loạn kẹp hai chân, lại không nghĩ anh đã đưa bàn tay to đặt lên gốc đùi. Theo động tác này tay anh bị ấn đến nơi riêng tư ấm áp đo. “A.. a..” Kích thích ngoài ý muốn làm cả người tôi run rẩy, oan ức rên rỉ thành tiếng.

Tôi vội vàng mở rộng hai chân muốn anh buông tay ra, ngón tay anh lại khẽ động, càng lúc càng tiến sâu vào trong “A…a … đừng…” Tôi quần bách, chân tay luống cuống, trên người lại bị từng đợt run sợ xâm chiếm. Tôi bắt được bàn tay to của anh đang ở giữa hai chân tôi chạy loạn, khẽ cầu xin tha thứ “.. Anh đừng… đừng như vậy…”

“Anh đã cho em cơ hội dừng lại…” Thanh âm thô tho của anh, khuôn ngực lớn phập phồng không thôi, lộ ra dục vọng to lớn của anh “Hiện tại anh đã không có cách nào ngừng lại…” Anh một lần nữa banh hai chân tôi, thậm chí lần này còn kéo rộng hơn nữa. Kháng cự của tôi đối với sức lực của anh hoàn toàn không có tác dụng gì.

“A… A…” Kích thích lần lượt truyền đến, tôi nhắm chặt hai mắt không dám tưởng tượng đến có bàn tay to lớn đang chạy loạn giữa hai chân tôi.

Hai chân của tôi không biết từ khi nào đã không cách nào khép lại, bởi vì thân thể anh không biết từ khi nào đã tiến lên, đi vào giữa hai chân tôi, ngón tay vẫn không ngừng vỗ về chơi đùa phía dưới khẽ hở ẩm ướt. {hana: sau chương này ta sẽ ngừng ed một thời gian… ta chưa bao giờ làm chương H nào mà nó tả kinh khủng thế này… ta không muốn sống nữa… }

Anh đột nhiên dùng sức nắm một miếng thịt nhỏ. Tôi sợ hãi kêu thành tiếng, vội mở mắt, hoảng hốt nhìn hình ảnh tràn đầy bỡn cợt của anh… Anh cố ý! Tôi cắn răng, đưa tay lên khẽ đánh anh.

Anh bắt được tay tôi, cười xấu xa, tay kia vẫn không ngừng thăm dò hạ thể của tôi…

“A…A..” Tôi nhịn không được kêu ra tiếng.

“Anh thích em nhìn anh…” giọng anh khàn khàn, chậm rãi đem một ngón tay thô ráp tiến vào người tôi.

“A…anh…a…” Anh sờ cái gì? Theo ngón tay anh di chuyển, cảm giác không thoải mái tiếp tục đứng lên, tôi sợ hãi đến mức không biết từ lúc nào mông đã cong lên, cố ý muốn tránh né sự xâm nhập của anh.

Anh đột nhiên đem mông tôi kéo đặt lên đùi anh, vươn một tay túm chặt thắt lưng tôi, chặt chẽ cố định cơ thêểtôi, không cho tôi lui về phía sau…

Ngón tay nóng bỏng của anh đang trong người tôi đột nhiên đẩy mạnh, tôi vội co rúm người, không có chỗ trốn, không có khả năng trốn thoát, chỉ có thể dùng giọng nói yếu ớt cầu xin “Đừng… đau… chồng yêu… em đau…”

Tôi sợ, sợ cảm giác ngón tay anh đang từ từ xâm nhập cơ thể mình. Loại cảm giác này thật xa lạ…

Ngón tay anh vẫn không ngừng lại, nhưng động tác bắt đầu chậm dần…

“Ngoan, đừng sợ. Anh sẽ không tổn thương em…” Anh ôn nhu dỗ dành, tôi nhìn thấy trán anh đã rịn ra một tầng mồ hôi.

“Không, không cần… đau… rất đau…” Hai tay tôi khẽ ôm ngang sườn, không có chút lực chống đỡ làm người ta rất khó chịu, tôi cần gì đó để ổn định chính mình.

“Chồng yêu… đau … đau quá…” tôi cứ nhẫn nại kêu ca, nhưng chỉ cần ngón tay anh khẽ động một chút tôi liền cảm thấy khó chịu không thôi, giống như cơ thể từng chút từng chút bị xé mở, đau đớn khiến người ta khó có thể chịu được.

“Bây giờ như vậy đã đau… vậy lát nữa làm thế nào bây giờ…” Trần Diệu Thiên cất giọng khàn khàn, trán anh đã ướt mồ hôi “Em yêu, anh chịu đựng cũng rất vất vả…”

“Chúng ta không cần như vậy được không…” Tôi gần như phát khóc. “Anh không phải nói yêu em sao… đừng làm em khổ sở thế được không…” Nói xong tôi đã khóc thật.

“Lần này cố chịu đựng, lần sau sẽ không sao… vợ yêu ngoan…” Anh một bên an ủi dỗ dành một bên chậm rãi đưa tay tiến càng lúc càng sâu hơn.

“Đừng, đừng nhúc nhích…” Chỉ cần ngón tay anh ở trong cơ thể tôi khẽ động thì cảm giác bức bách kia lại trở vềm tôi sợ hãi kêu lên.

“A…A…” Tay anh hoàn toàn không nghe theo lời tôi nói, lực rút ra đưa vào càng lúc càng mạnh, càng mạnh… Tôi đã hoàn toàn không chịu nổi “A…a…a” Cơn đau thuần tuý đang dần biến mất, dần biến mất, cảm giác đau lẫn ma quái len lỏi trong cơ thể tôi…

“Ngoan… cố đợi một chút… em đã thật ẩm ướt…” Thanh âm của anh đầy nhẫn nại, khàn khàn êm dịu. Anh đột nhiên gia tăng lực tiến vào đưa ra, tay kia không ngừng nắm bóp ngực tôi… “A….a…a” Trên dưới đều mang đến sự kích thích khiến tôi không nhịn được mà rên rỉ.

“Không…. đừng mà…a…” Ngón tay anh nóng quá, làm tôi cũng nóng theo, nóng quá… Nơi ngón tay anh chạm vào phát ra những tiếng nước bẹp bẹp khiến tôi ngượng ngùng không thôi. Lúc này từ dưới truyền đến một cảm giác tê dại còn khó tả hơn cảm giác đau đớn… Khoái cảm giống thuỷ triều ba ba đánh úp lại….

Một vật thô to nóng bỏng đột nhiên bị nhét vào trong người tôi, tôi cảm nhận sâu sắc được cảm giác không thoải mái, trong chốc lát cảm giác cả cơ thể như mở rộng.

“A…” Tôi đau và sợ hãi hét lên, cảm giác đau đớn khiến tôi muốn bật dậy khỏi giường.

Trần Diệu Thiên hôn lên môi tôi, ở trong miệng tôi di chuyển, hoà tan tiếng hô đau đớn của tôi. Trong phút kích tình nóng bỏng, thanh âm nỉ non của anh vang lên “Em yêu… thả lỏng… đón nhận anh…”

Anh chặn lại nôn nóng, bất an và lo sợ của tôi, đôi tay ngăn cản tay tôi đang muốn đẩy anh ra, dưới thân một vật thật lớn đang đẩy mạnh.

Một vật quá mức khổng lồ là mạnh mẽ tiến vào làm cám giác tê dại cùng đau đớn vừa kìm nén được lại một lần nữa hiện lên…

“Đau.. đau…” Tôi kêu la yếu ớt, đau đớn đến mức ngay cả lời nói cũng không có chút sức lực.

“Đợi một chút là tốt rồi… Anh đã thật sự kìm chế bản thân…” Anh thong thả tiến vào đi ra. Cảm giác đau đớn kịch liệt tấn công, cả cơ thể tôi run rẩy, ngón tay bấm sâu vào da thịt anh.

Anh dần dần đẩy nhanh tốc đọ, tôi đã có thể nghe được tiếng nước cùng tiếng thân thể va vào nhau… Hương vị tình dục lan tràn khắp phòng… Tôi cảm thấy bất lực và sợ hãi, nhưng lại có cảm giác gì đó hưng phấn không nói nên lời…

Hơn nữa… tôi thích cảm giác anh dán lên người tôi, tôi thích để anh lại gần, chạm vào…

“A…a ..a. a..” Tôi không kiềm chế được tiếng rên rỉ, cả người run rẩy.

“Em yêu…” Thanh âm thô thô của anh truyền đến bên tai tôi, người em bé nhỏ của anh dần dần tiến lên mãnh liệt hơn “Vợ yêu… anh vẫn luôn muốn yêu em….”

“A…A…A…” Cơ thể từ lúc đau đớn không chịu nổi, dần dần bị một cảm giác tê dại thay thế… một loại hưng phấn mãnh liệt không biết là gì xâm nhập thay thế dần cảm giác sợ hãi… Tôi nhịn không được kêu lên, hai tay đặt lên vai anh, dùng hết sức mình nắm chặt lấy anh…

“…Trong giấc mơ của anh…. thật nhiều lần muốn có được em…” Anh một bên thở hổn hển, một bên đi ra vào trong người tôi, bàn tay không chút khách khí vuốt ve ngực tôi, tuỳ ý thưởng thức, trên mặt là một loại biểu tình điên cuồng giữ lấy dục vọng. {hana: đến lúc này ta hoàn toàn không đủ tỉnh táo để biết rằng cái biểu tình này nó thế nào… *ngất*… vẫn còn tận 2 trang}

Anh đột nhiên ôm lấy hai chân của tôi, đặt lên thắt lưng anh, hung hăng tiến vào. Cơ thể tôi bị kéo run lên run lên, hai thân thể kịch liệt vận động, tạo nên một mở hốn độn không chịu nổi…

Khoái cảm trong cơ thể càng lúc càng nhiều không hề giảm… Một dòng điện mãnh liệt chạy khắp cơ thể, lan đến tứ chi, dần dần bùng nổ thành khoái cảm tràn ra.. Gặp thân thể anh mạnh mẽ đè ép mãnh liệt không ngừng run rẩy…

Khoái cảm cực hạn qua đi, chân tay tôi trở nên vô lực, chỉ có hạ thể vẫn không khống chế, liên tục co rút…

Miệng Trần Diệu Thiên thở phì phò, có điều bộ dạng hưng phấn kích tình vẫn không hoà hoãn.

Anh nưh đang nói gì đó, trước mặt tôi là một mảng choáng váng, không nhìn rõ, càng không nghe thấy anh đang nói gì, hạ thể mạnh mẽ co rút khiến tôi có chút sợ hãi.

Anh đột nhiên banh hai chân tôi, thậm chí banh rộng đến mức tôi cảm thấy khó chịu…

“A..” Chưa bình ổn cảm giác dưới thân thì vật cứng rắn của anh một lần nữa lại điên cuồng tiến vào. “Đau… anh yêu… đau em….”

“A…A….A Chồng yêu… đừng…” Cảm giác khoái hoạt và đau đớn lại lần nữa kéo về, cảm giác này đã đạt đến cự hạn, linh hồn giống như bị hút hết, thân thể lại quyến luyến không rời.

Trần Diệu Thiên đột nhiên lật người tôi nằm sấp lại, hung hăng đem tôi ở dưới người, một cánh tay hoành hành trước ngực tôi, vuốt ve nơi mềm mại đó, cánh tay còn lại không tha cho sự kháng cự của chân tôi, mạnh mẽ tách hai chân, hạ thể cường đại tiếp tục sáp nhập không ngừng nghỉ.

“Không, không được… A… A…” Tôi vô lực kháng nghị, anh lại di chuyển càng lúc càng nhanh, cơ ngực rắn chắc của anh đã ướt đẫm mồ hôi, trong ngực một mảng lửa nóng, dính sát vào lưng tôi. Thanh âm khô mát kích động của anh mang theo chút cuồng loạn “Em yêu… anh cuối cùng… cũng đến được với em… em là của anh…”

“Không, không cần… a…a…” Tôi đã gần như không thể chịu đựng được sự kích thích quá độ này, tôi cũng chán ghét tư thế này, có một cảm giác bị xâm phạm, đùi bị anh túm chặt, tôi càng cảm thấy thân thể mình sớm đã rã rời, nhưng trong cơ thể lại dâng lên một cảm giác khoái cảm khiến tôi không thể giãy ra khỏi anh “Chậm, chậm một chút… a…a…”

Tay anh đột nhiên vươn lên phía trwocs, mạnh mẽ túm chặt ngực tôi, không ngừng xoa bóp, em trai anh càng lúc càng lớn, sáp nhập càng mạnh, hai cảm giác khoái cảm cùng lúc khiến tôi muốn phát điên “A…A…A….”

Không, không cần nhanh như vậy, bị đâm cho đau quá… Lại khoái hoạt vừa đau sở… Sắp điên mất rồi…

Đột nhiên anh nắm chặt hai mông tôi, ở nơi sâu nhất trong cơ thể tôi phóng ra chính mình.

“A..a…a..” Tôi bị bắt đón nhận một cảm giác mãnh liệt cao trào, lại lần nữa kêu ra tiếng.

Kích tình qua đi, tôi sụp đổ dán trên giường, thật lâu vẫn không thể bình ổn hô hấp, hai thân thể vẫn chưa rời nhau, cùng nhau cảm nhận.

Trần Diệu Thiên đột nhiên bay qua người tôi, nằm xuống bên cạnh tôi, đem tôi ôm vào trong lòng. Tôi tránh, hiện tại muốn nghỉ ngơi một chút, không muốn bị anh ôm. Anh lại bá đạo đem tôi gắt gao ôm vào trong lòng.

“Tiểu Trư… Tiểu Trư…” Anh ở bên tai tôi nỉ non, thanh âm mang theo đầy vẻ thoả mãn lưu luyến. “Em là vợ yêu của anh… là người phụ nữ của anh…”

Trong lòng tôi lại dâng lên cảm giác bi thương, nước mắt không biết khi nào đã tràn ra. Tay anh xoa mặt tôi, chạm đến nước mắt của tôi, vội vàng nâng khuôn mặt tôi lên, lo lắng nhìn tôi hỏi “Làm sao vậu, em yêu, sao em lại khóc?”

“Em…” Tôi nghẹn ngào, thật lâu mới nói thành tiếng “Em cảm thấy… mình bị anh bắt nạt…”

“Về sau… có một ngày, anh chơi chán, sẽ đối với em như những cô gái khác, vứt bỏ em…” Tôi càng nói càng thương tâm, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Cô bé ngốc…” Anh hôn lên hai má đẫm nước mắt của tôi “Chúng ta mai đi cục dân chính lấy giấy đăng ký được không?”

“Đăng ký không phải vẫn có thể ly hôn sao.” Tôi căm giận chỉ ra lỗ hổng trong lời anh nói.

“Vậy làm sao bây giờ?” Anh bất đắc dĩ nhìn tôi, đột nhiên, anh cười nhẹ “Vậy thế này đi, anh đem tất cả tài sản chuyển hết qua em, cái này em có thể yên tâm rồi chứ? Nếu anh làm chuyện có lỗi với em, em có thể biến anh thành kẻ bần hèn nhất.” {hana: ách, sao anh lại khờ thế, 50 – 50 thôi anh}

Tôi trừng mắt nhìn anh “Anh hâm à, bao nhiêu tâm huyết khổ công gây dựng làm sao có thể đưa cho em. Đợi anh đi vắng, em sẽ cuỗm tiền cùng người đàn ông khác bỏ chạy, em vẫn chưa nói em yêu anh đâu.”

“Tiểu Trư của anh sẽ không làm thế…” Anh dịu dàng đáp, nhẹ nhàng nắm cằm tôi, nương theo ánh trăng nhìn sâu vào mắt tôi, chậm rãi nói “Quả thật, dù em có đánh mắng anh, đuổi anh đi anh cũng không có cách nào tức giận với em, bởi vì anh b iết, trong lòng anh Tiểu Trư là một cô bé xinh đẹp, ngây thơ chân thành, đơn thuần tốt bụng, khát vọng được yêu…”

Anh đem tôi ôm vào trong lòng, cười nhẹ nói “Anh chỉ muốn che chở cho cô bé xinh đẹp này. Cho dù cô ấy không yêu anh cũng không sao, chỉ cần tay em còn nắm tay anh, anh nhất định dùng cả đời làm em hạnh phúc, anh chỉ cần thế là đã thoả mãn.” {hana: *khóc* bạn cũng muốn được nghe câu này… đã từng được nghe.. đau lòng quá}

“Vì sao…” Sống mũi hơi cay, tôi nhịn không được hỏi anh.

“Anh không biết.” Anh khẽ thở dài, ôm tôi chặt hơn “Chính là chỉ muốn che chở em, bảo vệ em.”

“Cho dù em không yêu anh?” Im lặng thật lâu, tôi cất tiếng hỏi.

“Anh biết, Tiểu Trư của anh cần anh… cho dù không yêu anh cũng cần anh… bởi vì chỉ có anh mới có thể cho em nhiều tình yêu nhất.” Anh chôn sâu vào cần cổ tôi, thoả mãn hít một hơi dài “Em không thể hiểu cảm giác này của anh… chính là yêu em… cảm thấy không có anh em không thể sống… cho nên anh không thể buông tay…” {hana: ta ghét từ buông tay}

“Ai nói em không có anh không được.” Tôi khẽ đánh vào người anh, cười khinh bỉ nói “Anh nói hươu nói vượn, tự cho là đúng, tự mình đa tình!”

“Được được, là anh tự mình đa tình… Quả thật anh không có em không sống được, được rồi chứ?” Anh cười cười nói, cầm lấy tay tôi, kéo tay tôi ôm lên người anh, cọ cọ tay tôi trước ngực anh. Mắt thấy anh lần nữa xoay người lên, ở trên người tôi thác loạn, mà phía dưới của anh chạm vào người tôi lại bắt đầu cứng rắn. Tôi không khỏi co rún người, liên tiếp đánh anh kháng nghị nói “Không được, không cho phép làm nữa…”

“Em yêu,  ngoan nào… vợ yêu… thoả mãn anh đi…” Anh cọ cọ ở trước ngực tôi, không ngừng cắn cắn.

“…Em đau! Anh sao lại không thương em.” Tôi cả giận nói, dùng sức đẩy đầu anh. Nhưng anh vẫn như cũ, tiếp tục xằng bậy trên người tôi, ngón tay thậm chí đã lần xuống bên dưới…

Tôi giận đến mức dùng tay mạnh mẽ đánh anh, lạnh giọng oán hận nói “Anh là cầm thú sao? Tuyệt đối không coi cảm nhận của em ra gì, em không muốn loại chồng này…”

Anh nâng mặt lên nhìn tôi, tôi đột nhiên hối hận, bởi vì trong mắt anh tràn đầy đau đớn và khổ sở, khổ sở khiến tôi đau lòng. Tôi a a không biết nên làm thế nào để cứu vãn, anh lại một lần nữa trở mình nằm bên cạnh tôi, ôm tôi dỗ dành “Em yêu, ngoan, đừng giận… anh ngủ, ngủ là được…”

Tôi hừ nhẹ một tiếng, nhẹ nhàng luồn vào ngực anh.

Tuy rằng trong lòng còn chút không thoải mái nhưng bởi vì quá mệt mỏi, tôi rất nhanh chìm vào trong mộng đẹp….

Mời mọi người đọc lại đoạn cuối ở đây nhé 🙂

Hana: Mai sẽ post chương kết và phiên ngoại cho mọi người luôn

28 thoughts on “Hấp dẫn – Chương 46 ♥♥♥

  1. đoạn đầu nóng kinh khủng, đoạn giữa cảm động quá, “chỉ cần tay em còn nắm tay anh, anh nhất định dùng cả đời làm em hạnh phúc, anh chỉ cần thế là đã thoả mãn”, có người con gái nào nghe câu này mà không cảm động k nhỉ?
    cám ơn em nhé

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s