[HĐ] Dùng Hấp Dẫn, Hạ Gục Anh - Vô Ảnh Hữu Tung

Hấp dẫn – Chương 47 – Hoàn

Dùng hấp dẫn hạ gục anh

Tác giả: Vô Ảnh Hữu Tung

Edit: Hana

Chương 47: Chuyện cổ tích đẹp nhất…

Hana: Mong mọi người có thể đọc đến dòng cuối cùng của bài post ^^

Tôi càng thêm ngượng ngùng không dám ngẩng đầu, chôn sâu trong lòng anh. Tâm tình Trần Diệu Thiên hình như rất tốt, khẽ vuốt tóc tôi cười xấu xa “Vợ yêu muốn anh sao?”

“Nào có!” Tôi đẩy anh ra, đứng ở một bên. Mặt đỏ bừng.

Anh cười hắc hắc, không phản bác lại tôi, nhưng ánh mắt anh rõ ràng nói anh không tin, bộ dạng tràn đầy đắc ý.

“Tiểu Trư, chúng ta đi.” Anh đột nhiên dắt tay tôi ra ngoài.

“Để làm gì?” Tôi kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên là đi kết hôn.” Thanh âm như gió chui vào trong tai tôi, trong nháy mắt tôi cảm thấy hoảng hốt.

Kết hôn…

Mấy giờ sau, chúng tôi chạm đấy. Anh và tôi tạm biệt mọi người, lập tức đưa tôi đến cục dân chính.

Khi bị anh kéo đến cục dân chính, nội tâm tôi điên cuồng gào thét, tôi yếu ớt hỏi “Thật… thật sự kết hôn sao…”

Anh khoác vai rôi, mang tôi đi về phía trước cười trả lời “Vợ yêu ngoan, em không phải không có cảm giác an toàn sao? Sau khi nhận giấy đăng ký kết hôn, chúng ta đi chuyển quyền sở hữu tài sản, như vậy em sẽ không còn lo lắng nữa.”

Cả người anh toát lên phong vị của một chú rể, vẻ mặt đầy vui mừng.

Tôi nắm chặt tay anh, nghiêm tục nhìn anh hỏi “Anh xác định anh thật sự muốn kết hôn với em?”

“Anh chưa bao giờ chắc chắn như vậy.” Anh nắm chặt tay tôi. {hana: đổi lại lời thoại [Thiên ca: Anh tất nhiên không muốn lấy em. *quay qua Hana nói* Hana chúng mình đi kết hôn… Hana *cười rạng rỡ* Em đồng ý *lao vào vòng tay Thiên ca*… Sún *đá mông Hana*… Hana* giật mình tỉnh dậy, lau lau nước miếng*.. chẹp hoá ra mình nằm mơ]}

“Tính tình em quả thật không tốt, hơn nữa em cũng… em cũng không biết làm chuyện nhà. Về sau có thể….” Tôi bất an nói lung tung, anh vỗ nhẹ đầu tôi cười nói “Anh không phải muốn một bảo mẫu, vợ yêu của anh là để theo anh hưởng phúc, không phải để làm việc cho anh.”

“Có điều, chúng ta đều chưa có yêu đương… Chúng ta căn bản chưa có thời gian thử nghiệm ở bên nhau…”

“Lấy giất kết hôn sau từ từ yêu cũng chưa muộn.” Anh kéo tay tôi đứng vào xếp hàng.

Khi chúng tôi nhận tờ giấy màu đỏ có in hình hai đứa lòng tôi vẫn cảm thấy có chút không thật… Tất cả những thứ này đều giống như đang nằm mơ…

Ra khỏi cục dân chính, tôi kinh ngạc hỏi “Em đã thành vợ của anh?”

“Vợ yêu đại nhân, còn có ý tưởng gì khác sao?” Anh nắm tay tôi, nở nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời {hana: *ngất*}

Tôi không biết sao lại cảm thấy… Những thứ này hoàn toàn không giống kế hoạch trong đầu a… Giống như bị người nào đó cố tình kéo về phía trước, sau đó chuyện hôn nhân đại sự liền đã thành thế này…

Tôi cứ như vậy bị bán ra ngoài?

Cái này có tính là kết hôn quá vội vàng không?

“Chúng ta có thể tính là kết hôn quá vội vàng không?” Tôi hỏi Trần Diệu Thiên.

“Đương nhiên không phải.” Anh ôm bả vai tôi “Chúng ta quen nhau đã mười mấy năm, hơn nữa anh yêu em lâu như vậy, không vội! Anh còn thật sự cảm thấy ngày này đến quá chậm.”

“Có điều…” Đầu óc tôi bắt đầu lung bung, không biết thế nào nữa liền phun ra một câu “Nếu ngày nào đó em thích người khác thì sao?”

Anh đột nhiên dừng bước, biểu tình trở nên vô cùng nghiêm túc. Anh nâng khuôn mặt tôi lên, bình tĩnh nhìn tôi, nói rõ từng câu từng chữ “Tiểu Trư, em là vợ yêu của anh. Nhớ kỹ, em không thể thích ai khác. Nhất định không thể.”

“A…” Tôi vô thức gật đầu. Biểu tình nghiêm túc của anh làm tôi cảm thấy có chút gấp gáp, tôi kéo ống tay áo của anh nói “Em chỉ nói thế thôi mà.”

“Về sau không được nói thế.” Anh rất nhanh nắm lấy tay tôi.

“A…” Tôi lại gật đầu. Nhưng đồng thời ôm cánh tay anh, đem chính mình vùi sâu hơn vào người anh.

Người đàn ông này đã là chồng tôi, là người nửa đời sau tôi phải ở cạnh, phải cùng chung hoạn nạn.

“Tiểu Trư, em muốn hôn lễ thế nào?” Trần Diệu Thiên đột nhiên hỏi tôi.

“Hôn lễ… Tạm thời hay là thôi đi. Em cùng chị em từng hẹn với nhau, chúng em phải cùng nhau cử hành hôn lễ…”

“Vậy được rồi. Nghe lời em. Dù sao em cũng đã là người của anh, không chạy thoát được đâu.”

Hai chúng tôi đắm chìm trong ánh mặt trời, chậm rãi đi về phía trước. Quả thật hướng đi nào không phải vấn đề quan trọng, quan trọng là… chúng tôi nắm chặt tay nhau, sẽ không buông tay.

Tôi nhìn nụ cười sáng lạn của Trần Diệu Thiên, không nén được cũng cười lên.

“Chồng yêu, cảm ơn anh.”

“Vợ yêu, nói cái gì ngốc nghếch vậy?”

“Em cảm thấy bản thân giống như một nàng công chúa.”

“Tiểu Trư chính là công chúa của anh. Nàng công chúa béo xinh đẹp của anh.”

“Anh… đi chết đi! A A…” Người phía trước thấy tình thế không ổn đã muốn cười to chạy đi.

♥♥♥

Một năm sau.

Trong khoảng thời gian này, tại một biệt thự nhỏ, một buổi tối hai tiểu thư Quách gia của chúng ta xuất giá.

Hai vị tân nương xinh đẹp động lòng người, hai chú rể phong độ có thừa, tiêu sái tuấn lãng. Cảnh đẹp ý vui, không còn gì hơn.

Quan trong nhất là… Hai người con rể của Quách gia đều là rồng trong biển người, gia tài bạc triệu. Vì thế, tất cả mọi người nói, vẫn là sinh con gái tốt. Tìm kẻ có tiền, nhất thời một bước từ chim sẻ thành phượng hoàng.

Ngày 19 tháng 5

Để chuẩn bị hôn lễ mọi người đều bị xoay như chong chóng, các vị trưởng bối vội trước vội sau, vui mừng không sao kìm nén được. Có điều bốn đương sự lại tụ tập vui chơi, high đi.

KTV

Tôi cùng chị gái chiếm hai cái microphone. Hai người đàn ông của chúng tôi thì ngồi một bên uống rượu tâm sự, thỉnh thoáng khẽ quét mắt qua hai chị em tôi, trêu chọc vài câu.

Mắt thấy anh rể muốn đưa thuốc cho Trần Diệu Thiên, tôi lập tức đi qua, một tay cướp điếu thuốc cười nói “Anh ấy đã không còn hút thuốc a.”

Trần Diệu Thiên bất đắc dĩ cười gượng.

“Em vợ qunả lý nghiêm thật a.”

“Phải đó.”

“Vợ yêu à…” Trần Diệu Thiên ôm lấy thắt lưng tôi, đem tôi ôm vào trong lòng, khẽ nắm mặt tôi cười nói “Em chính là một khắc cũng không thể không cảnh giác a.”

“Đương nhiên! Vì sức khoẻ của con em, anh phải cai thuốc.” Nói xong tôi theo bản năng liếc xuống bụng mình. Mới hai tháng, nhìn không thấy gì, bằng không mặc áo cưới sẽ làm trò cười mất. Ngẩng đầu đấu mắt với Trần Diệu Thiên, anh đang cười xấu xa.

Anh đột nhiên sờ lên bụng tôi, khẽ nói “Em yêu, em phải đồng ý với anh, vì con phải ăn nhiều một chút.”

“Không được, em vất vả nửa năm mới được dáng người thế này, cũng không thể vì có thai mà biến thành xấu xí.” Tôi kiên quyết cự tuyệt.

“Dù thế nào em vẫn là người anh yêu nhất, hiện tại dĩnh dưỡng của con rất quan trọng, em cũng đừng nghĩ nhiều quá.”

“A, Được rồi…” Tôi nghĩ một lúc, đành phải nói “Chờ mai hôn lễ kết thúc, em sẽ vì con mà ăn nhiệt tình.”

Dưới sự giúp đỡ của Trần Diệu Thiên tôi thuận lợi giảm hai mươi Kg, trở thành cô gái thướt tha dưới một trăm cân. Có điều tôi phát hiện gầy thật sự không tốt, Trần Diệu Thiên cũng hay oán giận chuyện ban đêm ôm đều thấy xương. Vì thế tôi lại phóng túng bản thân, nhiều thịt một chút. Hiện tại cũng hơn một trăm kg, thoạt nhìn cũng không quá béo, vừa phải. {hana: ở Trung Quốc đó, 2kg bằng 1kg ở mình, vì thế bạn Heo nhà chúng ta chỉ có +- 50kg thôi nhé}

“Gần đây có liên lạc với Lí Minh Ngôn không a?” Trần Diệu Thiên đột nhiên cười hỏi tôi.

Tôi lườm anh “Anh ấy hiện tại bận lắm, làm gì có thời gian mà gửi bưu thiếp cho em.”

Nửa năm trước chúng tôi còn thường xuyên thư từ, thường xuyên tâm sự. Mà mỗi lần tôi đọc thư hay gửi thư, Trần Diệu Thiên đều chăm chú ở phía sau tôi, đuổi thế nào cũng không đi. Nửa năm gần đây Lí Minh Ngôn hình như rất bận, ngay cả thư hồi âm cũng không có, dần dần chúng tôi cắt đứt liên lạc.

“Bài “Thiên nga” này là ai chọn a?” Chị tôi hô lên.

“Của em, của em.” Tôi thật nhanh đáp lại.

Tôi cười hì hì chạy về phía chị, lấy micro.

Nhìn về phía màn hình thật lớn, trong đầu cuồn cuộn những hình ảnh diễn ra một năm qua.

Trần Diệu Thiên làm bạn cùng tôi giảm béo, mang tôi đi du lịch khắp nơi, làm cho thế giới của tôi thật vui vẻ.

Những ngày này có phải rất hạnh phúc không?

Đọc sách, học đàn dương cầm, uống trà, mua sắm, du lịch… Chỉ cần tôi thích là có thể đi. Tôi thích anh nhất định mua cho tôi. Tôi nghiễm nhiên trở thành một quý phu nhân sống an nhàn thoải mái, tận tình hưởng thụ tiêu sài. Nhưng Trần Diệu Thiên lại dạy tôi quản lý tài sản, đang trong quá trình hưởng lạc tôi đã thiết kế bản thân thành một thân giữ của. Sau khi biết được chúng tôi kết hôn, mẹ của Trần Diệu Thiên có kín đáo chê trách, có điều vì Trần Diệu Thiên vẫn làm theo ý mình nên bà đành thoả hiệp. Người đàn ông này, yêu tôi đến mức không muốn bất cứ người nào chê bai gì tôi, dù chỉ một chút.

Tôi nghĩ, trong tâm trí tôi đã hoàn toàn không còn hai chữ tự ti.

Tôi biết, tôi có một người chồng yêu tôi nhất, tôi có một gia đình vô cùng hạnh phúc.

Tôi còn rất nhiều chuyện muốn làm. Tôi còn nhiều điều cần phải học. Tôi căn bản không rảnh nghĩ mấy cái như kiểu, Trần Diệu Thiên ở ngoài có lăng nhăng với cô nào không, cũng không rảnh đi lo anh có thay lòng đổi dạ hay không. Sống cho hiện tại, hưởng thụ cuộc sống, tôi hiện tại chính là như thế. Mà tình cảm của tôi cùng chồng yêu mỗi lúc một nồng, tôi rất ỷ lại vào anh, giống như càng lúc càng ỷ lại.

Bất luận có sáng chói thế nào, chỉ cần em để ý, có ánh mắt anh dõi theo hay không.

“Nếu không có tiếng gọi của anh

Đôi cánh vẫn như cũ, không thể mở ra

Còn có bao nhiêu buổi sáng sớm trời trong xanh

Em là thiên nga của anh

Anh là người hùng của em

Em nâng cánh

Chờ đợi tiếng anh gọi em

Nghiêng đầu sang một bên

Nghĩ muốn dừng lại nơi vai anh

Em từng khẽ thốt lên

Cảm giác khát vọng trong tim như lạnh giá.

Cũng là anh dùng sức đưa em đến bên những vì sao

Em là thiên nga của anh

Anh là người hùng của em

Em nâng cánh

Em là thiên nga của anh

Anh là hồ nước của em

Chờ đợi em rơi xuống…”

Ngày 20 tháng 5

Sáng sớm, nhóm bạn tốt đều đã chạy đến nhà tôi, mẹ ở trong phòng dặn dò tôi và chị. Mắt thấy hai đứa con mình vất vả sinh ra đều phải đi ra ngoài, mẹ càng nói càng kích động, nhịn không được khóc luôn. Tôi cùng chị trong lòng vô cùng cảm động, một bên khẽ dỗ mẹ tôi, một bên lau đi giọt lệ lơ đãng rơi xuống.

Thời gian đã đến, chú rể đến đón cô dâu. Tôi từ đầu còn nghĩ không biết nên dùng phương pháp gì làm khó Trần Diệu Thiên. Ai ngờ anh dễ dàng ôm được tôi ra cửa. Mà những người đó trong tay cầm xấp lì xì, tôi nghe được bọn họ hưng phấn nói nhỏ “Chú rể này đúng là hào phóng… Một bao lì xì mà bỏ mấy ngàn đâu.”

Trần Diệu Thiên một đường ôm tôi xuống lầu, ôm lên xe.

Chúng tôi ngồi trên xe, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn nhau cười.

Tôi đã từng cảm thấy bản thân được sinh ra quá mức bình thường, quá mức buồn tẻ. Vô số lần tôi đã hâm mộ những người có cuộc sống phóng khoáng, triền miên yêu đương.

Hiện giờ, khi tôi đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, tôi mới phát hiện.. nhiều năm sợ hãi sống trong thế giới có bao nhiêu tốt đẹp.

Tôi có thể đep tất cả những gì tôi có dâng hiến cho anh – người đàn ông tôi yêu nhất, cùng là người yêu tôi nhất thế gian.

Giữa biển người mờ mọt, tôi chỉ là một cô gái quá đỗi bình thường, nhưng mà, người bình thường như rôi mới có được hạnh phúc lớn nhất.

Một chiếc

Mờ mịt biển người trung, ta chỉ là tái bình thường bất quá nữ tử. Nhưng là, này bình thường bình thường ta, có được lớn nhất hạnh phúc.

Một đoàn xe xa hoa vừa đia qua, bên kia, một chiếc Porsche màu trắng đi đến. Tầm mắt của tôi vô tình chạm đến, cảm giác có chút quen thuộc, nhưng cảm giác chỉ xảy ra trong chớp mắt, vẫn chưa thế nhận biết được.

Khi chiếc Porsche màu trắng đi lướt qua xe hoa, tôi hạnh phúc ngã đầu lên vai Trần Diệu Thiên, lúm đồng tiền như hoa.

Cuộc sống của tôi không phải cổ tích, nó tuyệt hơn cổ tích rất nhiều.

Hai người, một thế giới.

Toàn Thư Hoàn

Hana: lời cuối trước khi hoàn truyện.

Lúc đầu làm bộ này, nói thật đọc văn án + sự lừa đảo siêu cấp của Sún ta đã bị lừa một cách ngoạn mục, Sún bắt đầu để ta kết thúc, đây là điều khiến ta rất hạnh phúc. Truyện tuy màu sắc trầm buồn, cảm giác nhiều khi day dứt, nhiều khi nữ chính quá cố chấp nhưng chính cái cố chấp của nữ chính tạo nên một nữ chính không giống ai. Sự bá đạo + dịu dàng + chân tình của nam chính khiến ta cảm thấy tình yêu thật đẹp. Mặc dù đoạn đầu cả ta và Sún đã nhầm lẫn nam chính là Lí Minh Ngôn nhưng ta nghĩ, gọi Lí Minh Ngôn là nam chính cũng không sai. Tình yêu của anh có thể đến hơi muộn, có thể không hoàn toàn, nhưng anh cũng vì có nỗi khổ trong lòng. Anh chịu đau khổ một mình, cảm giác rất buồn. Hana là người rất mau nước mắt, khi đọc phiên ngoại, Hana khóc nguyên buổi tối… cảm thấy thật đáng thương… Định để mọi người khóc xong rồi mới đọc chương này nhưng Sún không đồng ý, nàng ấy muốn lấy nước mắt của mọi người giống như đã lấy nước mắt của ta. Đọc phiên ngoại hi vọng mọi người sẽ cảm thấy giống như ta.

Cuối cùng, vẫn những câu nói kiểu nhận giải thưởng cảm ơn người thân. Trước tiên Hana cảm ơn Sún thân yêu. Tuy ta ghét nàng khi nàng chia thế nào mà những chương ta làm không H thì cũng toàn cãi nhau và nữ chính ngược nam chính, nếu không thì cũng là tâm sự đau lòng của nữ chính… Nhưng ta vẫn muốn cảm ơn nàng. Đã lâu ta không có cảm giác mãnh liệt cho một thứ gì đó. Bộ truyện này tuy không hoàn toàn gợi được toàn bộ mãnh liệt trong lòng ta nhưng cũng đã khiến ta rơi nước mắt. Cảm xúc nhiều khi dâng trào quá độ, có gì mọi người hãy bỏ qua nhé. Tiếp theo cảm ơn tác giả đã viết bộ truyện này. Một bộ truyện tuy HE, tuy yêu thầm nhưng kết thúc bất ngờ mà mô típ không đến nỗi nhàm chán… cảm ơn *cúi đầu*. Tiếp nữa là cảm ơn ta vì đã cố gắng làm dù nhiều khi có nhiều chuyện xảy ra khiến tâm trạng ta vô cùng tệ hại, có khi muốn đập đầu vào bàn phím chết quách đi.. tâm trạng buồn mà phải ngồi nghe nữ chính lải nhải nhiều lúc ức phát khóc á. Cảm ơn bản thân là điều nên làm nhỉ. Cuối cùng, cảm ơn tất cả mọi người trong thời gian qua đã luôn đón nhận và ủng hộ bộ truyện này, cũng như ủng hộ lối diễn đạt của Hana và Sún. Có thời điểm đã phải chỉnh lại nhân xưng cho thuần việt hơn, có nhiều khi ta viết sai lỗi chính tả quá trời và được mọi người nhắc nhở, ta rất hạnh phúc vì mọi người quan tâm và muốn góp ý cho hai đứa để hai đứa có thể kịp thời sửa chữa, thật mong từ nay mọi người cũng tiếp tục yêu thương nhà Sún và Hana như đã, đang yêu mến nhé.

Sun: Sao thấy giống Hoa hậu lên nhận vương miện phát biểu cảm tưởng quá vậy nè ><

Những gì muốn nói Hana đã nói cả rồi, chỉ muốn nói một câu là mọi người hãy chờ xem phiên ngoại post lúc 11h ngày 30-9 nhé ^^~~

22 thoughts on “Hấp dẫn – Chương 47 – Hoàn

  1. hoàn rồi, hoàn rồi
    cảm ơn Sún và ss Hana, đây là một trong những truyện mà em theo từ đầu tới cuối đến giờ, chưa hề bỏ sót chap nào
    mong hai người lại có những bộ truyện hay và ý nghĩa như thế này
    *ôm hun thắm thiết*
    hem cho vẫn cứ hun
    hê hê

  2. Công nhận ban đầu đọc truyện không thấy hấp dẫn như những truyện khác trong nhà em, nhất là mấy chương đầu cứ nghĩ LMN là nam chính cơ, có điều ngay từ đầu chị đã thích TDT rồi. Nhưng nói thế nào nhỉ, càng đọc càng cuốn hút k rời ra được, may mà truyện ra đến chương 31 chị mới bắt đầu đọc, k thì chết vì tức QCT mất. Truyện này không như những truyện khác là tất cả các chương hầu như đều nói về 2 nhân vật nam và nữ chính. Mà ở đây có sự đan xen, LMN và TDT xuất hiện rất đúng lúc. Ban đầu tuy có ghét LMN, nhưng về sau k thấy như vậy nữa, còn TDT thì k còn gì để nói cả hết mình vì tình yêu. Cám ơn em và Sún vì đã ed 1 câu truyện hay như thế này

  3. *Tung hoa* *Nhảy múa* Chúc mừng cho cái chữ “Hoàn” (đừng hiểu nhầm, ta là chỉ chúc mừng mỗi cái chữ “Hoàn” thôi a, không có chúc mừng ai hết á!!!)

    Thấy bản thân cũng giỏi, đến gần hết rồi mới bắt đầu đọc, may mà không bị tức ói máu.

    Chờ phiên ngoại. (Có nóng bỏng tay bỏng mắt không vậy nàng??????)

  4. Haiz,ta chưa đọc phiên ngoại nhưng nghe lời sướt mướt của nàng Hana ta đã thấy *rưng rưng* vì tội nàng mấy lần đập đầu vào máy tính tự tử không thành. *mặt cười gian xảo*. ta đi mua khăn giấy chờ sẵn rùi đó, nàng mà làm ta hụt như đợt chương 46 là ta *băm* nàng!Nói nãy giờ quên thanks nàng, kiss nàng 1 cái nhỉ?! ý tứ của ta giống Thuhuong nên ta k nói nữa, sợ nàng nhàm!^_^

  5. Phai cong nhan la TDT rat yeu QCT, da bi nang lam ton thuong rat nhieu lan ma van tha thu va tiep tuc theo duoi den cung. Toi nghiep nhat la doc nhung dong nhan tin cua TDT gui cho QCT, that chan tinh, that dau kho muon khoc luon nen doi luc that gian QCT. Tuy nhien cuoi cung anh cung cuoi duoc nang va 2 nguoi that hanh phuc nen rat vui. Truyen rat hay, hon nua voi cach dich cua cac ban that lam nguoi doc cam thay luc can cuoi thi cuoi, luc phai khoc thi nuoc mat cung tu dong chay ra va khi H thi cung cam thay that nong nha. Cam on cac ban da chia se truyen dich cua minh cho moi nguoi cung xem nhe. Rieng voi ban Hana, noi nho ban nghe nhe, tai ban dich rat hay va rat “ac liet” nen nhung chap kieu dzay ban Sun nhuong ban lam y. Ha…ha…

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s