[HĐ] Bắt đền ông xã nhiều tiền - Ngải Đông - Chương Gia Quân - Bạch Vũ Đường

Ông xã – Chương 8.3

Bắt đền ông xã nhiều tiền

Tác giả: Ngải Đông

Edit: ss Hoa Hồng Đen + Hana

Beta: Hana

Chương 8.3

Trên núi Đài Trung anh có một khu nhà cho thuê hợp tác cùng một người bạn, gọi là cho thuê nhưng thực chất là để anh có thể tiện nghỉ ngơi. Chúng ta đến đó ở vài ngày, người nhà của anh rất nhanh có thể nắm bắt được tin tức.             dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

Anh đột nhiên lên trên núi nghỉ ngơi, người nhà nhất địng sẽ quan tâm và điều tra, rồi sẽ biết chuyện anh có đi cùng cô. Người nhà cũng biết nơi đó là nơi để anh nghỉ ngơi thư giãn, không thích người khác quấy rầy, anh mang cô đến đây, cái này chứng tỏ cô đối với anh rất có ý nghĩa.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Chỉ hai chúng ta trên núi sao?” Trống ngực đập thình thịch, cô một chút cũng chưa chuẩn bị a.

Ánh mắt Bạch Vũ Đường đầy thâm tình và nóng bỏng hỏi “Em sợ sao?”

“Em… em có gì mà sợ? Chúng ta…. Nhiều lắm cũng chỉ là cùng nhau lên núi hít thở không khí trong lành thôi… Đúng vậy, không khí trên núi rất tốt, có cơ hội nên hít nhiều một chút…. Không đúng sao?” Trời ạ, cô cuối cùng là đang nói gì? Thật mất mặt quá đi, lắp bắp coi như đã xong rồi, lại còn rất lộn xộn a.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Đúng, chúng ta chỉ lên núi hít thở không khí trong lành thôi, nhưng trong mắt người nhà của anh, bọn họ sẽ cho rằng, khi chúng ta ở cùng một chỗ, kế tiếp nhất định sẽ có hành động. Có điều em yên tâm, không quan tâm bọn họ sẽ có phản ứng gì, hành động gì, anh nhất định bảo vệ em.”

“… Chúng ta nhất định phải lên núi hít thở không khí trong lành sao?” Tuy cô được biết đến là người dũng cảm, nhưng đối mặt với sài lang hổ báo cũng nên cho cô chút thời gian để chuẩn bị a.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Chúng ta lên núi không chỉ để hít thở không khí trong lành.” Anh ngang nhiên xông qua, áp trán lên trán cô “Quan trọng hơn chính là, anh muốn cùng em nói chuyện yêu đương, hưởng thụ thế giới không ai quấy rầy, nga cả Da Da cũng không được.”

Cô thẹn thùng đỏ mặt, “Da Da rất đáng thương, sau đợt ốm vừa rồi em hoàn toàn không có tâm tình để ý đến nó.”

“Anh so với Da Da còn đáng thương hơn.”

“Em… Em không mang theo gì hết, hay là để hôm khác a.”

“Chúng ta tuỳ tiện tìm một bách hoá mua là được.”

“Không, không cần, em về nhà thu thập một chút là được.” Anh cùng cô đến bách hoá, cô sao không biết xấu hổ mua đồ dùng bí mật chứ? Như vậy rất xấu hổ.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Không cần. Sau khi về nhà, nói không chừng cái đầu nhỏ của em lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, lại không đi theo anh nữa.” Anh không khách khí gõ đầu cô.

“Em không có.”

“Anh không muốn mạo hiểm.” Anh nhanh chóng hôn lên môi cô, ngồi thẳng người, lái xe đi.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Bá đạo.” Tuy cô nói thế nhưng khoé miệng lại ngọt ngào cong lên, giờ phút này cuối cùng cô cũng đã thông suốt những điều mẹ cô đã nói “Khi con toàn tâm toàn ý yêu một người sẽ không để ý chuyện người đó trói chặt con, mà là mong anh sẽ cố gắng trói chặt con.”

Khi anh lãnh đạm nói, cho dù gặp trên đường cũng giả như không biết cô, lòng cô đau như chết, hôm nay anh không nói đạo lý bắt cô đi, trái tim trong nháy mắt trở nên vui mừng… Tình yêu… thật sự khiến con người hồ đồ rồi.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

Khu nhà của Bạch Vũ Đường trên núi Đài Trung căn bản là khách sạn, ít nhất trong mắt Chương Gia Quân là thế.

Nơi này lớn hơn nhiều lần so với tưởng tượng của cô, mà phòng nghỉ riêng của Bạch Vũ Đường chính là phòng lớn nhất, có hai gian phòng ngủ, bên ngoài còn có một khu có thể dùng để ngắm sao.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Trong này tuyệt vời quá, em đã lâu không nhìn thấy nhiều sao như vậy.” Chương Gia Quân tán thưởng nói.

“Những vì sao kia có động lòng người bao nhiêu cũng sẽ không bằng em.” Ánh mắt của anh một phút cũng không rời khỏi cô, lúc này cô đang ở ngay trước mặt anh, có thể hiểu tâm ý của anh, loại cảm giác này với anh quá xa lạ.

Cô ảo não quay đầu trừng mắt. Đẩy anh xuống, “Anh cũng nằm xuống ngắm sao đi, không cần phải nhìn chằm chằm vào em.”

Nghe vậy, anh không nằm xuống, thay vì khoanh chân thì anh duỗi hai chân ra, “Em thật là keo kiệt.”             dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Em vốn chính là một người hẹp hòi mà, anh giờ mới biết sao?”

“Đúng vậy, có điều không sao, anh sẽ giúp em từ bỏ thói xấu đó.” Anh ngang nhiên hôn lên môi cô, “Từ nay về sau em là trách nhiệm của anh, anh sẽ dùng hết tâm sức của mình để dạy bảo em.”

“Như anh nói thì em có một đống thói xấu nhỉ.” Cô tức giận bĩu môi.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Anh cũng có một đống thói quen xấu, từ nay giao cho em chịu trách nhiệm dạy bảo.”

Câu này khiến cô nở nụ cười ngọt ngào như mật.

“Biết lần đầu anh gặp em từ khi nào không?”

“Đương nhiên, là tháng ba. Lần đầu tiên bắt cóc anh đúng là lo lắng muốn chết.”

Bạch Vũ Đường mỉm cười, nói ra lần đầu bọn họ chính thức gặp nhau “Anh lần đầu tiên nhìn thấy em vào tháng mười một năm trước, một ngày mưa, tầm qua mười hai giờ trưa. Ngày đó, em cũng như hôm nay, ngồi đợi xe bus, có điều hơi khác, lúc đó em có ôm một con mèo nhỏ.”             dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

Chương Gia Quân bị doạ ngồi bật dậy, ngày đó cô đương nhiên nhớ rõ, sau khi ăn trưa xong, cô ra công viên tản bộ, cũng ngày đó cô đã nhặt về một chú mèo nhỏ bị người ta bỏ rơi ở góc công viên, bởi vì mèo nhỏ bị thương rất nhiều, cô cảm thấy nên đưa nó đến bệnh viện thú y, không ngờ trời đột nhiên đổ mưa, đành phải trú ở trạm xe bus, gọi điện thoại cho cô hai đến đón.

“Lầm thứ hai nhìn thấy em, là đầu năm, sau khi kết thúc sinh nhật Lí Duẫn Trạch, em nhận điện thoại của cậu ta, vội vàng chạy tới, khi đó thấy em ném cậu ta vào trong xe, anh đã cố nén cười.”

Ngày đó cô cũng nhớ, khi cô nhận điện thoại đến nơi cũng thấy bên cạnh Lí Duẫn Trạch có mấy người nữa, tuy nhiên đảo mắt một lượt chẳng thấy ai quen, lập tức đem những khuôn mặt đó vứt ra khỏi đầu.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Lần thứ ba anh gặp em là lần anh được mời đến một buổi diễn thuyết, khi anh chuẩn bị rời đi lại gặp em đang cầm máy ảnh chụp hình, bởi vì quá chăm chú, em còn bị ngã một lần.”

“Đó là vì bị vấp phải cục đá…” Cô nhất thời hiểu được, trách không được lúc cô bắt cóc anh, anh lại ngơ ngác nhìn cô như vậy, giống như đã từng gặp cô.

“Lần đầu nhìn thấy em, anh cảm thấy em là một cô gái rất dịu dàng, lần thứ hai gặp em, anh cảm thấy em thật mạnh mẽ, lần thứ ba nhìn thấy em, anh cảm thấy em đúng là một cô vô cùng phóng khoáng. Mỗi lần xuất hiện em đều mang đến một diện mạo khác nhau, anh cuối cùng cũng không biết được em có bao nhiêu mặt? Không nghĩ đến lần thứ tư gặp em, em cho anh một sự kinh hãi to lớn, tự nhiên lại biến thành “kẻ bắt cóc.””

Nhớ tới lần đó, cô nhịn không được bật cười “Là Lí Duẫn Trạch muốn chỉnh em.”                    dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Cậu ta vốn tính trẻ con, nhưng qua chuyện này, từ sau chắc cậu ta sẽ không dám tuỳ hứng nữa.” Lí Duẫn Trạch sau đó đã nói rõ nguyên do vì sao cô bắt cóc anh, xin lỗi anh, kết quả bị anh trách mắng không ít.

Giờ này đột nhiên cô nhớ đến một điều “Đúng là anh vừa gặp đã yêu em như anh đã nói sao?”

Bạch Vũ Đường nhướn mày không vui “Anh là người hồ ngôn loạn ngữ thế sao?”

“Chuyện này quá không chân thực.”             dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Đúng vậy a, anh từ đầu cũng không tin có chuyện như vậy, anh không thể nào tin nổi? Cho nên anh cố gắng xem nhẹ cảm giác này, thế nhưng ông trời hết lần này đến lần khác cố ý an bài chúng ta gặp nhau, một lần lại một lần. Anh cuối cùng phải thừa nhận, chỉ có trái tim là không thể dùng lý trí để khống chế.”

Cô thật sự không nghĩ tới, thì ra hai người bọn họ đúng là có duyên, cô giờ này càng hiểu anh, anh đã phải đấu tranh nội tâm thế nào để có thể đến bên cô.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Nếu như không gặp được em, đối với anh có phải có rất nhiều đối tượng khác?” Tuy cô cố gắng ném người nhà Bạch gia ra khỏi đầu, có điều đúng là rất khó, bởi vì bọn họ tồn tại trước mắt, không cách nào trốn tránh.

Anh cẩn thận suy nghĩ, sau đó hỏi cô “Bởi vì em, anh đã từ chối rất nhiều người, không để ý đến lợi ích được mất, em cho rằng như thế tốt không?”

Đương nhiên tốt, có điều, cô không tin cho lắm, “Anh thật sự chưa từng yêu ai sao?”

“Anh quả thật rất thiếu tình người, mặc kệ là người nào, chuyện gì, trong lòng cũng sẽ không phát sinh tình cảm hỉ nộ ái ố, đây là những gì con cháu Bạch gia được học, anh cũng chưa bao giờ cảm thấy không tốt.” Anh đưa tay vén mấy sợi tóc ra sau tai, “Mà em lại là người khác biệt, mọi biểu lộ cảm xúc của em rất thẳng thắn, nói thẳng ra, anh rất hâm mộ em.”            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Tuy nhiên cha em vẫn muốn em chín chắn một chút, có điều con cái Chương gia toàn là con gái, mấy chị em ở một chỗ là lại líu ríu trò chuyện, với hoàn cảnh như thế, thật sự rất khó giấu diễm tình cảm của mình.” Cô so với ba người em đã là tốt rồi đó.

“Anh có thể tưởng tượng, người nhà em mà tụ lại một chỗ nhất định sẽ rất náo nhiệt.” Ngược lại với Bạch gia, tuy mỗi lần tụ hội không dưới hai mươi người, cùng không thể không coi là “Náo nhiệt”, thế nhưng tâm lý ganh đua lẫn nhau khiến con người ta khó có được tâm tình thoải mái.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Đúng vậy, anh khả năng sẽ không quen a.”

“Có em ở bên anh, anh sẽ từ từ làm quen.”

“Có điều, nếu em mãi mãi không đạt được tiêu chuẩn của người nhà anh thì sao, không thể thích ứng với gia đình anh.” Ngay từ đầu Hà Hi Nhiên và Lí Duẫn Trạch cũng đã cảnh báo cô, sống tại Bạch gia không phải dễ dàng, chí ít đối với một người không quen với bối cảnh như cô là thế.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

“Em có thể thử ở chung một cách hoà bình với họ, không cần thiết phải thích ứng với họ.”

“Vậy được rồi.”            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

Bạch Vũ Đường đưa tay kéo cô vào lòng. “Anh đã nói rồi, không cần lo lắng, anh sẽ bảo vệ em.”

Cô tin tưởng nhẹ gật đầu, người đàn ông này đã phải trải qua nhiều thứ mới đến được bên cô, tâm ý của anh cô tuyệt đối không bao giờ hoài nghi.            dìhn gủgụ etú n7tgùi gư7t89324  ýghdfn356n8c4 48t

Thanks ss Hoa Hồng Đen

8 thoughts on “Ông xã – Chương 8.3

    • ┴─┴ ︵ ╰(‵□′╰) lật bàn.
      Để từ từ xem nào. Đề nghị chị đọc cái thông báo bên cạnh để biết thông tin chi tiết.
      Sau đó kéo xuống gần cuối trang, nhìn bên dưới cái ava c bích dao và làm theo hướng dẫn trong mục thủ thuật.
      Cuối cùng, c nói 1/3c nó sang quá. Chỗ này có 1/4c thôi chị à haha

  1. ôi nhìn thấy có cháp mới mà mừng rơi nước mắt àh.tim đập huỳnh huỵch lun.hiiii truyện hay quá.yêu anh VD và chị PG qua đi.yêu ss hơn “chạy tơi níu áo hôn tơi tấp”

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s