[HĐ] Như Xa Như Gần - Thanh Âm Mặc Ảnh

Chương 13 + 14 – Như xa như gần – Thanh Âm Mặc Ảnh

Như xa như gần – Thanh Âm Mặc Ảnh.
Chấm mút: Hana
Chương 13
Lễ mừng năm mới vô cùng náo nhiệt, chỉ là nghe mẹ lải nhải khiến Vị Như muốn thời gian trôi qua thật nhanh. Buổi sáng muốn cô mặc nhiều đồ một chút, giữa trưa muốn cô ăn nhiều một chút, buổi tối lại muốn cô đi ngủ sớm một chút. Vị Như cười hì hì, cảm thấy có người quan tâm tuy có chút phiền, nhưng vẫn rất ngọt ngào, ai bảo cô vĩnh viễn sẽ là con gái yêu của mẹ. Mẹ rất quan tâm cô, đây mãi mãi đều là dành cho cô.
“Vị Như, gần trước anh rể giới thiệu mấy vị bác sĩ cho con sao con đều cảm thấy không vừa mắt vậy?” Sáng sớm mùng ba, cô còn chưa rời giường mẹ cô đã bắt đầu ngồi bên giường lải nhải.
“Mẹ… Mẹ không sợ tìm bác sĩ rồi nửa đêm họ lôi con ra phẫu thuật sao?” Cô trốn trong chăn, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo.
“Nói bậy gì đó? Bác sĩ rất tốt, lại rất có tâm, trong nhà có chuyện gì cũng có thể giúp đỡ.”
“Gì chứ, muốn bác sĩ giúp vẫn là rất khó, gần sang năm mới…”
“Dù sao khi con tìm bạn trai, ngàn vạn đừng có tìm hoa hoa công tử là được…” Mẹ còn đang lải nhải, Vị Như vẫn đang mê muội nghe, đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại cứu thoát.
“Vị Như, ở nhà à?” Thì ra là Hàn Tô Duy.
“A, có ạ, anh ở đâu?” Vị Như nhìn số trên màn hình, phát hiện anh ta đang ở thành phố B.
“Ở công viên, gần nhà em. Em có thể ra ngoài đi dạo không?”
Vị Như sững người trong chốc lát, từ thành phố A đến đây cũng không quá xa, nhưng đi xe cũng phải ba tiếng.Anh cứ như vậy mệt mỏi chạy đến chỉ vì gặp cô bạn gái cũ hay sao?
Gặp thì gặp thôi. Cũng không thể đuổi được anh ta về mà.
Vị Như mặc quần áo rời khỏi nhà, đi đến cổng công viên gần nhà, nhìn thấy đề hai chữ “Thu Mộ.” Trong lòng bất giác có cảm giác khác thường. Chuyện về thành phố B cô và Lâm Tễ Viễn chưa từng nói với nhau. Cô biết rõ, có lẽ đây là một góc bí ẩn trong trái tim anh.
Hàn Tô Duy đứng ở cách đó không xa đợi cô. Anh vẫn như trước, thích mặc áo khoác màu xám, mang lại cảm giác xa cách.
“Sao anh lại đến đây?” Vị Như hỏi.
“Trong nhà buồn chán quá.” Hàn Tô Duy tùy tiện nói. “Nơi này phong cảnh tốt như thế, chúng ta ra bờ sông dạo một chút đi.”
Trong công viên thưa thớt người, cũng may trời còn sáng, cũng không quá lạnh. Hài người chỉ đi và không nói gì, có chút kỳ quái.
“Tết nhất trong nhà công phải rất bận rộn sao? Sao anh có thể chạy ra ngoài?” Cô tìm chủ đề nói. Trong nhà Hàn Tô Duy tuy không phải đại phú gì nhưng công việc làm ăn cũng không nhỏ, trước kia lúc còn đi học, tết đến anh phải tham ra rất nhiều tiệc xã giao, không nói gì giờ đã chính thức nhận công việc.
“Những chuyện kia anh cũng không thích lắm, cùng mọi người uống rượu, mặt cứ phải giả vờ cười, anh không muốn làm cho lắm.” Anh cúi đầu nói.
Vị Như không nhắc lại, cũng cúi đầu đi tới, không biết vì cái gì, cô thậm chí có chút thông cảm với anh. Anh luôn là người thanh cao, muốn anh cầu cạnh người khác, muốn anh để người ta tùy ý định đoạt, nhất định là rất khó khăn.
“Qua một năm lại già thêm một tuổi.” Hàn Tô Duy đột nhiên cảm thán nói.

“Ừ, đúng vậy.” Vị Như không nghĩ nhiều phụ họa theo.
“Vị Như.” Hàn Tô Duy đột nhiên dừng bước, nghiêm túc nói “Người lớn lên có nhiều chuyện không thể theo ý mình.”
Cô sao không hiểu rõ ý của anh, cười cười gật đầu “Em hiểu.”
“Em hiểu được anh sao?” Anh kinh ngạc hỏi.
“Faust còn không kháng cự khỏi lực hấp dẫn, nói gì đến anh.” Vị Như cúi đầu, kỳ thật đạo lý này qua thời gian suy nghĩ cẩn thận cô cũng dần hiểu ra “Em hiểu rõ, anh là thân bất do kỷ.” Cô thật sự không phải người khéo hiểu tâm trạng người, cô chỉ là muốn để lòng mình thoải mái một chút, không ngờ nó vừa vặn hợp với tâm trạng của ai đó.
Hàn Tô Duy đột nhiên cười rộ lên, có chút thản nhiên, cũng có chút khổ sở.
“Anh cười cái gì?”
“Vị Như, em yêu người khác.”
“Gì cơ?” Vị Như cứng họng đứng nguyên tại chỗ.
“Nếu không phải yêu người khác con gái nếu chưa húc vỡ đầu sẽ không thể hiểu ra.” Hàn Tô Duy hùng hổ nói.
Vị Như thất thần như cũ. Yêu người khác? Chính cô cũng không biết rõ, vậy mà anh có thể nhìn ra sao?
Sau đó, anh ta nói ra ba chữ “Lâm Tễ Viễn.”
Ba từ kia quen thuộc mà lạ lâm, giống như từ nơi cực xa truyền tới, không rõ ràng, giống như lơ đãng nhưng lại khiến sợi dây trong lòng cô rung lên.
“Em yêu Lâm Tễ Viễn đúng hay không?” Hàn Tô Duy cười cười, nhìn thấy Vị Như đứng hình tại chỗ giống như đúng dự liệu của anh.
“Anh nói bậy bạ gì đó.” Vị Như giận, xoay người đối mặt với bờ sông, không muốn để ý đến anh.
“Anh ta ưu tú như thế, em lại ở cạnh anh ta mỗi ngày, yêu anh ta cũng không có chuyện gì kỳ lạ.” Hàn Tô Duy đứng cạnh cô, trấn định nói “Ông chủ cùng thư ký, vốn là môi trường thích hợp để mối quan đó dễ phát sinh. Mọi thứ về anh ta em đều muốn quan tâm, em cũng biết, em hiểu anh ta, đương nhiên dễ dàng yêu mến anh ta. Người như Lâm Tễ Viễn, nếu anh là phụ nữ anh cũng sẽ yêu anh ta.” Thấy Vị Như im lặng nửa ngày lại tiếp tục nói “Hi vọng anh ta không khiến em thất vọng.”

Vị Như về đến nhà, đối với chuyện mình cùng bạn trai cũ hẹn hò vào mùng ba tết đã không còn quan tâm. Tâm trí cô lúc này chỉ còn ba chữ Lâm Tễ Viễn kia thôi.
Cô yêu anh?
Vì yêu nên mỗi ngày vắt hết tâm can, dùng hết trí óc đổi điểm tâm sáng cho anh?
Vì yêu nên nhìn thấy bóng dáng cô đơn của anh nên đau lòng?
Vì yêu nên nghe anh gọi hai từ “Vị Như” cả người lập tức nhũn ra?
Suy nghĩ của cô hỗn loạn, bản thân cô cũng đã lờ mờ ý thức được chuyện này, nhưng bị người ta quấy nhiễu, khiến sự việc nổi hẳn lên mặt nước làm cô không thừa nhận không được. Huống hồ, vạch trần chuyện này không phải ai khác lại là người từng hiểu rõ về cô nhất.
Biết làm sao bây giờ?
Cho dù cô cảm nhận được anh, cảm thấy trong lòng anh cũng có chút ít tình cảm, có điều anh một mực che dấu, ẩn nấp, trốn tránh.
Có lẽ bọn họ trong lúc đó luôn cách nhau một lớp cửa sổ mỏng, chỉ là dù cách nào cô cũng không thể phá vỡ, nói không chừng anh chỉ kinh ngạc nhướn mày “Gì cơ? Cô yêu tôi sao?”
Dù sao, cô tạm thời còn không muốn thất nghiệp.
Qua hết năm trở lại đi làm, mọi thứ đều như cũ, ngoại trừ một chuyện, Lâm Tễ Viện bắt đầu không còn gọi cô là Kiều Vị Như nữa mà chuyển sang gọi là Vị Như, hình như từ sau hôm đó chuyện này là bình thường.
Lần đầu tiên nghe anh gọi mình là Vị Như, cô hoảng hốt hai giây, nhưng khi nhìn nét mặt anh, không có biểu hiện gì, không chút gợn sóng, kế tiếp nói với cô những chuyện công việc bình thường, cô lập tức hết hi vọng. Trong cô ty người gọi cô là Vị Như cũng rất nhiều. Anh gọi cũng không quá kỳ lạ, có điều dựa vào hiệu ứng quan hệ giữa hai người khiến câu nói đó trở nên thân mật và có phần kỳ quái.
Đi làm, tan làm, ghi chép báo cáo, sắp xếp lịch trình, đặt cơm trưa, cuộc sống bình thường của Vị Như giống như một ngọn núi lửa đã tắt. Cũng đúng, núi lửa đã tắt cũng có cái tốt. Cô ôm trong lòng tâm sự kia, tự hưởng thụ cảm giác cô đơn và ảm đạm.

Chỉ là Vị Như không biết, ngọn núi lửa này không phải núi lửa đã tắt, mà là núi lửa còn hoạt động.
Chín giờ tối, đang cuộn người trên ghế xem ti vi Vị Như nhận được điện thoại.
“Vị Như, Lâm tổng ở đâu? Làm sao không thể liên lạc vậy?” Người gọi đến là quản lý bộ phận nhân sự, hơi thở hổn hển gần như sắp phát điên.
Vị Như nhanh chóng trấn an anh ta “Hôm nay cuối tuần, chắc Lâm tổng đi bơi. Có chuyện gì vậy?”
Lý Tưởng ở bên kkhông che dấu được sự bực bội “Khó trách tôi gọi di động mà không được. Đã xảy ra chuyện gì à, xảy ra chuyện lớn rồi, hai ngày trước chúng ta đuổi việc một nhân viên bảo vệ, kết quả anh ta nghĩ không thông, leo lên tầng mười năm muốn nhảy lầu tự sát rồi.”
“Sao có thể như vậy?” Vị Như ngồi xuống, điều khiển ti vi trong tay rơi xuống.
“Ai, người này tâm thần không ổn định, hắn ta muốn gặp Lâm tổng, nhưng không thể gặp, một mạng này…” Lý Tưởng gấp đến mức muốn nhảy dựng lên.
“Lý quản lý, anh đừng vội, trước bảo anh ta bình tĩnh, tôi sẽ đến phòng tập tìm Lâm tổng ngay, mọi người ở công ty đợi tôi.”
Vị Như không kịp nghĩ nhiều, cúp điện thoại, tùy tiện mặc áo khoác thể thao vào, đi ra ngoài.
Cô khởi động xe, thật may phòng tập không ở quá xa nhà cô.
Trên đường đi, cô nhận được rất nhiều điện thoại. Đội phòng cháy đã đến, cũng có người thương thuyết đến khuyên người đàn ông muốn tự sát, nhưng ai cũng không đến gần anh ta được, anh ta một mực chỉ muốn gặp Lâm Tễ Viễn, muốn tính sổ với anh.

Mọi chuyện là thế nào a, gặp Lâm Tễ Viễn để làm gì a, anh cũng sẽ không mềm lòng để hắn ta quay lại Hồng Viễn. Không bao giờ thương hại những kẻ muốn nhảy lầu như thế.

Đến phòng tập, hỏi nhân viên lễ tân, Lâm Tễ Viễn quả nhiên vừa tập xong, chắc giờ đang ở hồ bơi. Cô vừa muốn đi vào lại bị ngăn lại “Tiểu thư, Lâm tiên sinh luôn muốn một mình, không để người khác đi vào, cô…”
Vị Như lập tức hiểu ra. Hiện tại anh đang bơi, nếu cô cứ vậy đi vào không phải sẽ nhìn thấy hết sao? Đang lúc do dự điện thoại lại vang lên “Vị Như, sao rồi? Đã tìm thấy Lâm tổng chưa?” Lý Tưởng giọng đã lạc đi.
“Giờ đây, chờ tôi một chút.” Vị Như bình tĩnh lại, cúp điện thoại.
Cô phải đi vào, cho dù là đầm rồng hang hổ cô cũng phải vào, đây là trách nhiệm của cô.
Huống chi hàng rào này đã ngăn cách quá lâu rồi, có lẽ đây là ám hiệu của ông trời, ông muốn cô bước lên phá tan nó.
Cô quay đầu nói với nhân viên lễ tân “Không sao, tôi là trợ lý của anh ấy, đã nhìn thấy nhiều thứ hơn rồi.”
Sau đó, cô hít một hơi, nhấc chân, mở ra bước đi quan trọng.
Cô mạnh mẽ đi vào, phòng tập thể hình kết hợp bể bơi cũng không quá lớn, thời gian lại đã muộn, cả phòng không một bóng người, trong bể bơi cũng chỉ có một bóng dáng, đang đưa lưng về phía cô, bơi về phía trước.
Trên trần có rất nhiều bóng đèn, mỗi động tác khua chân đạp nước của Lâm Tễ Viễn đều có thể thấy rõ, tiếng nước vang lên xuyên qua màng tai, từng đợt từng đợt truyền đến.
Dù đã quyết tâm, nhưng khi nhìn thấy thân thể anh lúc này Vị Như vẫn không nhịn được hơi lùi lại một bước nhỏ.
Cô quả nhiên đoán không sai, anh thật sự có một chân, từ đầu gối xuống, hoàn toàn biến mất.
Hơn nữa, đùi phải.
Bộ dạng bên ngoài hoàn mỹ, thì ra đang ẩn dấu một sự thật đáng sợ. Khó trách anh khổ công che dấu, chỗ thiếu hụt trên người anh quả thật là một trò đùa tai ác của ông trời.
Vị Như cảm thấy tim mình biến thành một khối thủy tinh mỏng manh, bị người ta cầm búa không chút nể nang, nện cho mấy phát nát vụn, quá nhiều mảnh nhỏ, không thể nhặt hết được, chỉ còn chút bột mịn.
Cô biết mình không có thời gian đau lòng, anh cũng sắp đến bờ bên kia, chỉ cần xoay người một cái sẽ thấy cô đứng đó, dưới ánh đèn thật chói mắt.
Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị nghênh đón bão táp sắp đổ lên người mình.
Tiếng nước dần ngừng lại, xung quanh im lặng.
Cô chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập, thình thịch thình thịch, giống như muốn bật ra khỏi cổ họng. Cô không dám mở to mắt, đành phải cứ thế đứng ngốc tại chỗ.

Đợi thật lâu, đến khi cô sắp đợi không nổi nửa rốt cuộc nghe được tiếng anh “Ai bảo cô vào?”
Kỳ quái chính là giọng của anh cũng không đến mức tức giận như cô tưởng tượng, chỉ là giọng nói kia lạnh như băng, lạnh đến mức đủ để khiến cả hồ nước ấm kia đóng băng.
“Lâm tổng, có việc gấp…”
Cô mở to mắt, vừa nói mấy chữ liền nghe thấy âm thanh như muốn thét lên của anh “Đi ra ngoài.”
Cô thật sự đoán được, anh sẽ tức giận như thế. Nghe anh tức giận hét lên như thế cô bắt đầu run rẩy, sợ hãi và khổ sở.
“Lâm tổng…” Cô vẫn cố gắng đem mọi chuyện nói rõ ràng.
“Cút đi ra.” Lúc này anh đã không thể kiềm chế được sự tức giận của mình, cách một đường bơi thật dài cô cũng cảm giác được toàn thân anh đang run lên vì tức giận, cho dù không thấy rõ cũng có thể đoán được, trong mắt của anh đã gần như phun ra lửa.
Ba từ, thật chói tai, vang vọng trong không gian khiến toàn thân cô bủn rủn, cô cố giữ lại chút lý chí, biết được mình cứ thế xông đến là vì điều gì.
Vì vậy cô xoay người sang chỗ khác, không nhìn anh, liều mạng hít sâu hai lần mới mở miệng nói “Lâm tổng, xin lỗi, tôi không phải cố ý quấy rầy anh. Chỉ là vừa rồi Lý quản lý bên bộ phận nhân sự gọi điện cho tôi, nói nhân viên bảo vệ bị sa thải hai ngày trước hiện tại đang ở trên mái nhà tập đoàn Hồng Viễn, đang muốn nhảy lầu. Anh ta nhất định muốn gặp anh. Mạng người là quan trọng.”
Cô cố gắng dùng ít lời nhất để nói xong, sau đó đi vội ra cửa, đầu cũng không dám quay lại, không dám nhìn nét mặt của anh.
Cô chờ ở ngoài cửa, biết rõ rất nhanh Lâm Tễ Viễn sẽ đi ra. Cô cúi đầu, âm thầm tính toán, để có thể xin lỗi một cách tốt nhất, dù sao vẫn là cô tự tiện xông vào, nhìn thấy những thứ không nên thấy, đối với anh mà nói đó là sự tổn thương quá lớn.
Lâm Tễ Viễn đi ra, tóc vẫn còn ướt, khăn mềm quấn trên trán, tản ra khí lạnh bức người, không chút nào giảm bớt.
Anh nhìn Vị Như, sau đó đi thẳng ra ngoài.
Vị Như cảm nhận được sự phẫn hận trong mắt anh, không tự giác đi theo sau.
Anh đi rất nhanh, Vị Như nhìn theo bóng lưng của anh, đau lòng, thật sự muốn đánh chết bản thân mình đi.
Xuống tầng dưới, xe của anh đã đợi ở đó, Lâm Tễ Viễn mở vửa xe, nhìn Vị Như nói “Lên xe.”
Vị Như không dám nói gì, ngoan ngoãn leo lên xe.
Lên xe, Lâm Tễ Viễn gọi điện cho Lý Tưởng hỏi rõ tình hình. Anh nói gì đó nhưng Vị Như hoàn toàn không nghe được gì, chỉ thấy giọng của anh đã khôi phục trạng thái bình tĩnh.
Anh cúp điện thoại, không nói một lời.
Vị Như cúi đầu xoắn ngón tay mình, cẩn thận nói “Thật xin lỗi, Lâm tổng, tôi không cố ý…” Cô vô thức bắt đầu xin lỗi.
“Shut up.” Anh ngắn gọn nói, quay đầu nhìn cửa sổ.
Vị Như lo sợ ngẩng đầu, nhìn thấy tay anh đặt lên đùi phải, chau mày, trong lòng không ngừng đau xót.

“Anh…” Lúc này đây, cô thật sự muốn nói, anh có khỏe không, có phải có chỗ nào không thoải mái không?
Không ngờ anh đột nhiên xoay đầu lại, dùng đôi mắt thâm thúy nhìn chằm chằm vào cô, lạnh như măng nói “Kiều Vị Như, không phải cô nói tiếng Anh của cô rất tốt sao, tôi bảo cô im mồm cô nghe không hiểu hay giả vờ không hiểu?” Môi của anh hơi mỏng, thật mê người, thế nhưng nói ra những lời đó lại như vũ khí vô hình vô cùng sắc nhọn.
Vị Như không dám nói thêm gì nữa, cúi đầu, cố gắng làm cho nước mắt không rơi xuống.
Anh bảo cô im miệng, cô im miệng là được rồi. Ai bảo anh là ông chủ của cô, cô không thể không nghe lời anh.
Ngoài cử sổ gió đầu mùa xuân rất lanh, thổi lên những nhành cây khô héo, trong xe mặc dù không khí ấm áp nhưng Vị Như vẫn cảm thấy lạnh, lạnh đến toàn thân cứng nhắc, không cách nào nhúc nhích.

Chương 14
Tầng mười lăm lúc này có khá nhiều người, ở phía ngoài lan can có một bóng dáng điên cuồng, đang không ngừng la hét “Lâm Tễ Viễn, đưa hắn ta ra đây ngay cho tôi.”
“Tôi ở đây.” Lâm Tễ Viễn đi lên, vô cùng tỉnh táo đi qua một đám người đang liều mạng khuyên can “Mọi người đừng qua đây.”
Anh đến gần, đối mặt với con người điên cuồng kia. Vị Như đứng ở phía xa, lòng nóng như lửa đốt, thế nhưng vì đứng quá xa nên không nghe rõ anh nói gì, làm gì cũng không nhìn thấy rõ, cô chỉ lo lắng đến mức dù đứng trong gió lạnh cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Khoảng cách của Lâm Tễ Viễn và người kia càng lúc càng gần, cho đến khi chỉ còn hai người đứng ở sát lan can.
Dưới ráng chiều hai người đối diện, ánh đèn không ngừng thay đổi, đỏ thẫm, da cam, xanh, không khí vô cùng quỷ dị.
Hai người bọn họ không biết đã nói gì, đột nhiên trong đám người có tiếng thét lên, Lâm Tễ Viễn bị hắn đẩy một cái, lảo đảo lùi về phía sau mấy bước, mất cân đối, nặng nề té lăn trên đất.
Vị Như không hét lên mà chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn.
Lâm Tễ Viễn cố gắng đứng dậy, xoay người ngồi dưới đấy, vẫn rất bình tĩnh. Gió lớn thổi bay góc áo. Không biết anh còn nói gì nữa, người kia hét lên, mắng những lời thô tục, từng chữ rõ ràng, khiến mọi người cứng đờ tại chỗ.
Hắn mắng những điều tồi tệ, hết lần này đến lần khác mắng anh là người ngã mà không đứng dậy được, mắng anh là đồ què.
Vị Như thấy mấy người Lý Tưởng nhắm mặt lại, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Cách rất xa nhưng Vị Như lại có thể trông thấy khóe miệng anh nhấc lên hạ xuống, cô cố căng tai ra nghe xem anh nói gì lại phát hiện ra tai mình ù ù, chỉ có thể thấy môi anh khẽ nhúc nhích, một từ cũng không nghe thấy, bên tai có người lo lắng nói chuyện, làm sao bây giờ làm sao bây giờ.
Bọn họ không nói gì thêm, chỉ giằng co, hai bóng đen trên nền đất. Không biết qua bao lâu, người kia chậm rãi ngồi xổm trên đất, ôm đầu khóc.
Bảo vệ và cảnh sát chờ sẵn đồng loạt tiến lên, nhân cơ hội khống chế hắn, kéo xuống dưới. Có người đi đến bên Lâm Tễ Viễn, nhưng rất nhanh cúi đầu quay về.
Vị Như vẫn đứng nơi đó, dưới chân giống như có vô số dây quấn, thế nào cũng không bước lên được, chỉ đứng nhìn anh ở một chỗ kia, đứng quay lưng về phía đám người, thật giống như đang ngồi thư giãn trên bãi cát bên bờ biển, không hề xao động.
Vị Như do dự thật lâu, phát hiện anh vẫn chưa có ý đứng lên, chỉ có thể cố gắng đi qua, ngồi xổm xuống cạnh anh, nhất thời không biết nên nói gì.

Anh nhíu mày, ngước mắt nhìn ráng chiều đỏ rực, giống như là rất thích thú. Dưới ánh đèn, ánh mắt của anh bình tĩnh như nước, chỉ là trên trán hình như có một lớp mồ hôi mỏng.
“Lâm tổng…” Cô vươn tay, muốn dìu anh, dù anh bình thường cố gắng đến đâu nhưng rõ ràng lúc này anh không đứng lên được, nếu không dìu anh thì không biết phải thế nào?
“Tôi không sao.” Anh lạnh lùng nói, căn bản không quay đầu nhìn cô.
Vị Như đột nhiên cảm thấy người này thật lạnh lùng đáng sợ, anh ở gần bên nhưng cứ như cách xa ngàn dặm, thậm chí cứ như dù chết cũng phải chống cự vậy.
Thế nhưng cô không thể cứ thế xoay người rời đi, để anh ngồi một mình trên nền xi măng lạnh buốt được.
“Tôi đỡ anh đứng dậy nhé.” Cô quyết định không so đo cùng anh, dịu dàng nói.
Anh đột nhiên xoay đầu lại, hung hăng nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt kia tràn ngập nghi vấn, còn mang theo một chút tuyệt vọng trào phúng “Kiều Vị Như, cô cảm thấy tôi không thể đứng dậy, cần cô đỡ hay sao?”
Những lời hôm nay anh nói là câu có âm lượng rất lớn, cô lập tức ngẩn người, đồng thời cũng phát hiện, không gian lúc này như đóng băng.
Cô không nói thêm gì nữa, chỉ run rẩy thu hai tay lại, đứng lên, đi về phía mọi người.
“Vị Như…” Lý Tưởng đi tới, khó xử nhìn cô.
“Lý quản lý, mọi người đi trước đi, tôi sẽ đưa Lâm tổng lên xe.” Cô cười nói. Chăm sóc anh chính là công việc của cô. Tức giận không thể giải quyết vấn đề. Huống hồ anh có thể nổi giận với cô nhưng cô lại không thể phản kháng, đây là số phận của cô, cô phải chấp nhận.
“Được, trông cậy vào cô, đã muộn rồi, nhớ chú ý an toàn.” Lý Tưởng cũng không có cách nào khác, gật đầu, ý bảo mọi người rời đi.
Vị Như cũng đi xuống, cô biết rõ, dù còn một người ở trên này anh cũng sẽ không đứng lên.
Cô đứng ở dưới bậc thang, trong đêm lạnh, cô kéo chặt áo, hai tay chà xát vào nhau cho ấm, trong lòng càng lúc càng lạnh, giống như máu không thể lưu thông nổi nữa. Anh thật lạnh lùng, mọi thứ cô làm đều giống như bị thủy triều cuốn đi, dù trái tim nóng bỏng cũng sẽ bị làm cho lạnh băng.
Không biết đợi bao lâu cô đã thấy Lâm Tễ Viễn vịn cầu thang, thật chậm đi xuống.
Được rồi, anh có thể tự đi hẳn không có chuyện gì. Vị Như thấy anh xuống liền quay lưng về phía anh, không nhìn đến sự khó khăn của anh. Chỉ nghe thấy bước chân của anh, nặng nề và hỗn loạn.
Cô chờ anh xuống, đi theo anh vào thang máy, suốt đường chỉ cắn môi, không dám ngẩng đầu lên.
Sự quan tâm của cô với anh không đáng một xu. Cô không xứng biết rõ bí mật của anh, cô không xứng bước vào lòng anh, với anh mà nói cô thật sự chỉ là người qua đường mà thôi. Cho dù lúc làm việc có ăn ý cỡ nào thì rời khỏi tòa nhà này bọn họ vẫn chỉ là những người xa lạ.
Mà sự tức giận của anh mọi thứ đều đổ lên đầu cô, đơn giản chỉ vì cô nhìn thấy thứ không nên thấy.
Xuống tầng một, suốt quang đường im lặng Lâm Tễ Viễn không nói gì lại đột nhiên mở miệng “Trước đưa cô về nhà.” Giọng của anh rõ ràng đã rất nhanh khôi phục lại sự bình tĩnh, giống như và rồi người làm khó cô căn bản là một người khác vậy.
“Không cần, xe của tôi còn ở dưới tầng phòng tập thể thao.” Vị Như lắc đầu, cũng không dám nhìn anh, chỉ một mực cúi đầu, tay đút trong túi áo, một tay cầm túi tiền, muốn lục tìm gì đó.
“Trước đưa cô đi lấy xe.” Lâm Tễ Viễn không chút do dự nói, sau đó mở cửa xe.
Vị Như không có cách nào chỉ đành thuận theo, lên xe của anh. Trong xe hai người đều không nói gì, ngồi cũng rất xa, không khí đầy xấu hổ. Lâm Tễ Viễn dù không nói gì Vị Như vẫn cảm thấy được anh vẫn đang tức giận, chỉ tiếc không thể tóm chặt cô lại mắng mỏ.
Vị Như biết mắt mình nhất định đã đỏ, cô có thể cảm nhận được nước mắt sắp rơi ra. Cô cắn chặt môi, cố nén nước mắt, không để nó rơi xuống, cho dù cô muốn khóc nhưng vì sĩ diện cũng không thể khóc trước mặt người này. Chỉ nhìn ra phía cửa sổ, một chiếc đèn chiếu thẳng vào mắt, cô rốt cuộc không nhịn được, trong nháy mắt nước mắt không tiếng động rơi xuống.
Cô làm bộ nhìn ra ngoài, thật nhanh lau nước mắt, cũng chẳng quan tâm Lâm Tễ Viễn có nhìn thấy hay không.
Buổi tối đường rất thoáng, không đến mười phút đã đến nơi.
“Tôi đi trước, cảm ơn Lâm tổng.” Xe dừng lại, Vị Như thấp đầu nói với không khí, nhanh chóng muốn đưa tay mở cửa xe chạy trốn.
“Vị Như.”
Nghe thấy anh gọi tên mình, toàn thân Vị Như cứng đờ, giọng của anh có chút khàn, tiếng nói có phần trầm thấp nghe không rõ.
Vị Như ngừng động tác, không dám quay đầu nhìn anh.
Lâm Tễ Viễn lần nữa mở miệng, cuối cùng chỉ nói một câu “Ngày mai cô ở nhà nghỉ một ngày đi, hôm nay đã vất vả nhiều rồi.”
“Cảm ơn Lâm tổng.” Vị Như gật đầu, rõ ràng nói hai từ “Lâm tổng” rồi đẩy cửa đi ra ngoài. Từ đầu đến cuối đều không nhìn anh một lần nào.
Gió lạnh thổi lên má, nước mắt cô rơi xuống, tầm mắt nhanh chóng mờ đi, bước chân lại không chậm lại, đi thẳng đến bãi đỗ xe, mở cửa lên xe, gục vào tay lái, cả người run rẩy, âm thầm khóc.
“Lâm tổng, về nhà sao?”
“Đợi một chút.” Lâm Tễ Viễn không yên lòng trẻ lời lái xe, con mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cửa bãi đỗ xe.
Chuyện gì đây, đợi thật lâu không phát hiện thấy chiếc xe màu vàng kia đi ra. Anh chán nản thất vọng ngồi yên tại chỗ. Vừa rồi anh cũng đã phát hiện ra cô khóc, nước mắt trong sáng long lanh, như là chuỗi chân trâu độc, khiến trong lòng anh đau đớn.
Lâm Tễ Viễn do dự thật lâu, nhẹ nhàng đẩy cửa xe ra, vừa chuẩn bị xuống xe thì thấy xe của cô đi ra, lùi lại, nói với lại xe “Đuổi theo cô ấy.”
Trên đường đi, Vị Như đi cực nhanh, không bao lâu đã đến nhà. Nước mắt ở bãi đỗ xe đã chảy xong. Cô rót trà, ôm trong tay, cảm xúc đã lắng xuống, trong lòng chỉ còn cảm giác đau nhức.
Cô chợt nhớ đến lần tán gẫu ở quán bia tại Munich, ngày đó bọn họ đi gần một tiếng, trong dòng người bước chân của anh có phần tập tễnh, trong trí nhớ hiện rõ cảnh tượng hôm ấy, giống như ở trong lòng nàng cứ nát vết thương, từng giọt từng giọt máu tươi không ngừng chảy xuống, không biết từ khi nào cô đã vì anh mà đau lòng?
Thế nhưng cô đau lòng vì anh cũng có làm được gì đâu? Anh cũng không cần.

13 thoughts on “Chương 13 + 14 – Như xa như gần – Thanh Âm Mặc Ảnh

  1. Hic, đã đọc cái dòng to lù lù ” Đừng cmt nếu là xin pass ” :(, nhưng e cũng đành trơ mặt hói ss Hana là là tn có pass ạ? Nếu ko share thì ss có thể gợi ý pass đc k? E thích truyện này quá mà ko có pass :(((((((

  2. Rat lam phien em, chi Lon tuoi roi ko co tg nhieu nhung Bon Chen lau lau doc truyen hay Nhu vay ma ko co pass, ko Biet em co the uu tien Nguoi Lon tuoi cho doc tiep chuyen Nhu xa Nhu gan. Cam on nhieu nhe. Chuc em Giang sinh Vui ve

Đừng Cmt nếu là XIN PASS

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s